Chương 41: (Vô Đề)

Trong xe náo nhiệt ồn ào, một đường chạy đến trước cửa tiệm Brookside, Trang Thạc đỗ xe vào một góc rồi cùng mọi người đến quán lẩu đối diện ăn cơm.

Tiệm bánh ngọt đã mở được nửa năm, thế mà Lang Dương Dương và Du Du lại là lần đầu tiên đến quán lẩu này ăn.

Quán lẩu này mở đã lâu, việc buôn bán rất tốt, chắc là hương vị sẽ không tệ.

Vì vậy, khi Lão Oai hỏi hai người họ tại sao lâu như vậy rồi mà không đến ăn thử, Lang Dương Dương và Du Du chỉ biết nhìn nhau rồi im lặng.

Chỉ có Trang Thạc là cười một tiếng.

Lão Oai: "Cười cái gì, cậu biết à?"

Trang Thạc: "Đại khái thì tôi biết."

Du Du cũng đến hứng thú: "Vậy anh Trang, anh nói thử đi."

Trang Thạc ra vẻ thần bí uống một ngụm trà nguội, nói: "Bởi vì ở rất gần, luôn nghĩ muốn ăn lúc nào cũng có thể đi ăn, không có gì hiếm lạ, sau đó cứ nghĩ nghĩ rồi kéo dài kéo dài, đến bây giờ mới đến ăn lần đầu tiên."

Lang Dương Dương và Du Du nhìn anh, vốn dĩ muốn nói "Trong tiệm bận" gì đó, nhưng lại không thể không thừa nhận, dường như chính là như Trang Thạc nói.

Bởi vì cảm thấy là thứ ở ngay trước mắt, nghĩ muốn ăn thì đi hai bước là có thể đến ăn rồi, vậy nên sẽ không cố ý đi ăn một bữa.

Hình như con người chính là như vậy.

Thông thường rất nhiều cặp đôi sống chung cảm thấy mỗi ngày đều ở bên nhau không có gì đáng trân trọng, cặp đôi yêu xa mỗi lần gặp mặt đều cảm thấy vô cùng quý giá.

Lang Dương Dương nhìn Trang Thạc đang ngồi đối diện, hai người nhìn nhau cười, đứng dậy cùng nhau đi pha nước chấm lẩu.

Chỉ cần là lẩu cay, Lang Dương Dương đều sẽ làm chén dầu mè, thêm chút tỏi băm và rau mùi thái nhỏ là được.

Lang Dương Dương làm xong phần của mình, nhìn Trang Thạc gần như đem tất cả gia vị ở quầy gia vị cho vào bát.

"Như vậy có thể ăn ngon được không?" Lang Dương Dương nhíu mày.

"Cũng tạm được, lẩu cay ăn vào đều là vị cay."

Đây chính là đánh giá của Trang Thạc đối với loại lẩu toàn là dầu và ớt này.

Nhưng Lang Dương Dương không cảm thấy như vậy, nước lẩu ở mỗi nhà đều không giống nhau, tuy rằng nhìn bề ngoài thì đều gần giống nhau, nhưng cho thêm một chút hoa tiêu, ít hơn một chút bát giác, mỡ bò mỡ lợn dầu thực vật, hương vị tạo ra sẽ có sự khác biệt.

"Hay là anh thử nước chấm như của em đi?"

Trang Thạc suy nghĩ một chút: "Vậy được, để anh thử xem."

Lang Dương Dương pha cho anh một chén dầu mè, dầu mè vừa không che giấu hương vị bản thân của thức ăn và nước dùng, còn có thể bôi trơn đường ruột và giải cay ở một mức độ nhất định.

Gọi năm món thịt một món đậu hũ, không có ai gọi rau, lẩu cay, mọi người đều là nhắm vào ăn thịt mà đến.

Thấy Trang Thạc ăn rất ngon, Lang Dương Dương mong đợi Trang Thạc có thể thích chén dầu mè, hơn nữa lĩnh ngộ được sự ngon miệng của lẩu cay.

Đặc biệt là nước dùng của quán lẩu này thật sự rất ngon.

Không ngờ lúc ăn xong trở về, Lang Dương Dương hỏi anh cảm thấy thế nào.

Trang Thạc hồi vị một chút, nghiêm túc đánh giá: "Không cay lắm, thịt cắt rất to."

"Hả? Em thấy anh ăn rất ngon ăn rất nhiều mà."

"Em không cảm thấy anh ăn cái gì cũng rất ngon ăn rất nhiều sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!