Chương 40: (Vô Đề)

Những ngày ở tiệm bánh cứ trôi qua đều đều như vậy, ngày qua ngày, không khác nhau là mấy. Tiệm nằm trên con phố cổ lưng chừng núi, một con phố cổ kính bậc nhất thành phố Trường Khê, tiệm bánh Brookside mang trên mình một nét đẹp cổ điển, trầm mặc. Một nửa con phố là khu tập thể cũ của Cục Điện lực, nửa còn lại trước kia là khu ổ chuột, vài năm trước được dỡ bỏ để xây dựng khu chung cư cao tầng.

Chính quyền thành phố đã giữ lại nét đặc trưng của khu phố cổ này, chỉ sửa sang lại con đường gồ ghề trước kia và sơn lại những bức tường cũ kỹ.

Ngày nay, cây cối hai bên đường cao lớn, san sát, những cửa hàng độc đáo mọc lên san sát nhau, là nơi hội tụ tinh hoa ẩm thực, mua sắm và là địa điểm lý tưởng để chụp ảnh check

-in.

Mặt bằng tiệm Brookside không lớn, nhưng giá thuê lại không hề rẻ. Khi thuê, Lang Dương Dương đã phải chi một khoản tiền không nhỏ. Cậu nghĩ tay nghề của mình chưa đến mức "hữu xạ tự nhiên hương", nên địa điểm đẹp và trang trí đẹp mắt vẫn rất quan trọng.

—— Vì vậy, chi phí trang trí cũng ngốn của cậu một khoản kha khá.

May mắn là hoạt động kinh doanh diễn ra thuận lợi, doanh thu đã có thể chi trả tiền thuê mặt bằng, nguyên liệu hàng tháng và lương nhân viên. Từ tháng trước, cậu đã có thể để dành được một khoản.

Việc Lang Dương Dương trở về thành phố Trường Khê tuy có phần nào đó là muốn trốn chạy hiện thực, nhưng việc mở tiệm bánh không phải là một quyết định bốc đồng, thiếu suy nghĩ. Cậu đã tính toán kỹ lưỡng mọi thứ từ trước.

May mắn thay, cậu đã tuyển được Du Du, một cô gái có tay nghề cao, gu thẩm mỹ tốt và rất tâm huyết với công việc ở tiệm. Hai người cũng rất hợp nhau trong công việc.

"Sao cứ nhìn em mãi thế? Kỳ cục thật đấy." Du Du vừa xúc đá vụn vừa nói.

Lang Dương Dương đang đặt những miếng xoài tươi lên bánh kem. Để giữ cho trái cây không bị thâm đen khi tiếp xúc với không khí, Brookside chỉ cắt và trang trí trái cây lên bánh sau khi khách hàng gọi món. Điều này đã được rất nhiều khách hàng khen ngợi.

Cậu dùng mặt sau của chiếc thìa nhỏ miết nhẹ những miếng xoài, hỏi: "Du Du, em có muốn tự mở tiệm riêng không?"

Du Du suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Nếu sau này không tìm được việc thì có thể em sẽ cân nhắc."

Lang Dương Dương bật cười, trêu chọc: "Nếu em mở tiệm thì mở xa xa một chút nhé, chứ không tiệm anh sợ ế khách mất."

Cả hai cùng cười, nói chuyện phiếm với nhau.

Năm ngoái mẹ của Du Du bị tai nạn giao thông, hiện tại vẫn đang trong quá trình tập vật lý trị liệu. Để có thời gian rảnh rỗi chăm sóc mẹ, khi tìm việc, Du Du đã đưa ra yêu cầu về thời gian làm việc. Brookside là nơi duy nhất chấp nhận để cô tự sắp xếp thời gian làm việc. Mặc dù đã làm việc được nửa năm, nhưng cô chỉ tranh thủ mỗi chiều thứ Tư hàng tuần để đưa mẹ đi bệnh viện trong ba tiếng đồng hồ.

Sau khi giao bánh kem xoài phô mai xong, Lang Dương Dương quay vào phòng nướng bánh.

Kem đã được đánh bông sẵn, Lang Dương Dương dùng dao gạt lấy một ít kem cho vào khay, sau đó nhỏ một vài giọt màu thực phẩm để tạo màu. Nếu màu quá đậm, cậu sẽ cho thêm kem, điều chỉnh cho đến khi màu hồng có được ba mức độ đậm nhạt khác nhau, sau đó mới bắt đầu tạo hình.

Cậu đã phết một lớp kem trắng lên trên cốt bánh.

Dùng dao gạt tạo hình một cánh hoa tulip màu hồng trên khay, sau đó đặt lên trên cốt bánh. Cứ như vậy, cậu lặp đi lặp lại động tác, dần dần trên nền bánh màu trắng đã xuất hiện một bông hoa tulip màu hồng sống động như thật.

Lang Dương Dương lấy một chiếc đũa sạch, chỉnh sửa những chỗ chưa đẹp mắt của bông hoa tulip kem.

Chiếc bánh gato nhỏ sáu inch này chỉ cần làm ba bông hoa, nhưng để thêm lá và các họa tiết trang trí khác lên trên bánh, cậu đã mất hơn nửa tiếng đồng hồ.

Bánh kem cạo hoa và bánh kem bắt hoa chủ yếu khác nhau ở dụng cụ sử dụng. Bánh kem bắt hoa thường sử dụng túi bắt kem với nhiều loại đui bắt kem khác nhau, kết hợp với động tác tay để tạo hình phong phú, là kiểu trang trí hiện nay được nhiều tiệm bánh sử dụng.

Lang Dương Dương lại thích làm Bánh kem cạo hoa hơn. Đường nét của Bánh kem cạo hoa tối giản và tươi mới hơn, không gian sáng tạo rộng hơn, và đối với một người có xuất thân từ ngành thiết kế như Lang Dương Dương, nó thú vị hơn rất nhiều.

Suốt một tuần sau đó, Lang Dương Dương miệt mài luyện tập kỹ thuật vẽ kem. Lâu rồi cậu không làm những họa tiết phức tạp như vậy, nên tay có phần hơi cứng.

Cậu thường xuyên tập luyện đến tận mười giờ tối.

Vì vậy, khung cảnh ở Brookside lúc mười giờ đêm thường là như thế này:

—— Lang Dương Dương ở trong phòng nướng bánh miệt mài luyện tập vẽ kem, còn Trang Thạc ngồi ở bàn bên ngoài vừa gãi đầu gãi tai vừa sắp xếp tài liệu cần thiết để tham gia Hội chợ Nông sản.

Gần đây, khi đi làm Trang Thạc đều dắt Lôi Công theo, tiết kiệm được thời gian dắt chó đi dạo. Tuy Lang Dương Dương mỗi ngày đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng cậu cũng không khỏi lo lắng Lôi Công sẽ xa cách mình vì ít được cậu quan tâm hơn trước.

Sau khi về nhà tắm rửa xong cũng đã hơn mười một giờ đêm, Lang Dương Dương ngồi trên ghế sô pha, vừa cho Lôi Công ăn vặt vừa âu yếm nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!