Chương 4: (Vô Đề)

Sau khi gửi tin nhắn đi rồi, Lang Dương Dương cầm điện thoại đợi hai phút, thấy đối phương đã trả lời lại, bảo thời gian và địa điểm Lang Dương Dương tự quyết định.

"Con nói cái gì?" Dì Hai hỏi lại.

"Con đồng ý gặp rồi, để con tìm thời gian."

Cuối cùng dì Hai cũng nở nụ cười thoải mái, bà đứng dậy rời đi: "Nhớ ăn thịt bò đó, còn tươi lắm."

Lang Dương Dương gật đầu, tiễn dì Hai đi xuống lầu.

Sau khi tan làm, dì Hai và đồng nghiệp đã đi mua thịt bò của một người quen, bà cũng cầm tới cho Lang Dương Dương một phần.

Khi bà gặp cậu, không thể không quan tâm đến buổi xem mắt được.

Cậu nghĩ dù có thành hay không thì bọn họ cũng nên gặp nhau một lần, nếu không sẽ làm dì hai thất vọng.

Hơn nữa… Lang Dương Dương cũng khá tò mò, không biết Trang Thạc này là người như thế nào.

Từ khi về thành phố Trường Khê, Lang Dương Dương hoàn toàn bị cô lập với cộng đồng người đồng tính, thậm chí có lúc cậu còn quên mất xu hướng giới tính của mình.

Cậu cũng đã từng nghĩ, có lẽ, nếu cứ sống như thế này mà không có phương hướng gì cũng tốt.

Vào các buổi tối trong tuần không có nhiều việc lắm, vậy nên Lang Dương Dương vào phòng làm bánh chuẩn bị bột cho ngày mai.

Du Du đang lau chùi dụng cụ pha cà phê ở bên ngoài quầy bar, thỉnh thoảng có tiếng dụng cụ va vào nhau nghe leng keng, nhưng âm thanh cũng không lớn, mỗi khi có âm thanh, Lang Dương Dương lại kéo trở về một chút cảm giác trống rỗng trong lòng mình.

Hiểu Văn, cô bé làm việc bán thời gian trong cửa hàng nói cuối tuần xin nghỉ phép. Tiết Thanh Minh sắp đến, cô bé bảo năm nào trong nhà cũng yêu cầu mọi người phải cùng nhau đi viếng mộ tổ tiên.

Du Du cũng nói mình sẽ nghỉ nửa ngày, nhưng người nhà của cô chỉ đi thăm mộ vào buổi sáng, đến trưa cô sẽ về.

Hiểu Văn hỏi Lang Dương Dương có đi thăm mộ không.

Lang Dương Dương chỉ cười rồi nói cửa hàng không có ai trông nên không đi được.

Du Du thì biết một chút về hoàn cảnh gia đình Lang Dương Dương, vậy nên cô đã nhanh chóng đổi đề tài, nói mình sẽ chuẩn bị hạt cà phê trước.

Hiểu Văn dọn dẹp xong thì tan làm, Lang Dương Dương và Du Du thì tự làm việc của mình như thường lệ.

Nhưng cậu lại cuốn theo những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời kia.

Rõ ràng cậu đã qua cái tuổi bị những chuyện bình thường ảnh hưởng đến cảm xúc, nhưng bây giờ lại cứ bị cuốn lấy.

Bột đã làm xong, Lang Dương Dương chưa muốn nghỉ làm nên đã nướng bánh quy cho bữa sáng ngày mai trong phòng làm bánh, sau đó mang một ít qua cho dì Hai.

Cậu cho bơ vào âu thủy tinh làm mềm, cho một lượng đường bột vừa phải vào rồi trộn đều, đánh bơ cho đến khi bông xốp và có màu trắng đục thì cho kem sữa tươi vào tiếp tục đánh đều tay cho đến khi đạt yêu cầu.

Một tay Lang Dương Dương cầm bát thủy tinh, tay kia cầm máy đánh trứng, đánh cho đến khi bơ màu vàng đậm chuyển sang màu vàng kem và thể tích cũng tăng dần, trông chẳng khác nào một đám mây màu vàng kem cả.

Sau đó dùng rây lọc bột có hàm lượng gluten thấp vào rồi nhào thành bột.

Lang Dương Dương chia bột thành ba phần, sau đó lần lượt thêm Nam việt quất, bột matcha hạnh nhân và bột ca cao hạt phỉ.

Cả ba đều là hương vị rất cổ điển, cậu nặn từng cục bột thành những chiếc bánh nhỏ tròn tròn rồi mang đi đông lạnh cho cứng lại.

Nhìn những chiếc bánh quy chứa đầy khay nướng được đưa vào lò, Lang Dương Dương nửa ngồi nửa cúi bên cạnh lò nướng nhìn ánh sáng vàng ấm áp bên trong.

Cuối cùng cậu cũng bình tĩnh hơn rất nhiều.

Khi cậu đứng dậy nhìn quanh cửa hàng, bỗng dưng cậu chợt nhớ đến lời dì Hai nói, buổi tối tan làm sẽ có người đến đón tôi, tôi sẽ nướng món gì đó trong phòng làm bánh trong khi anh ấy đợi ở bên ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!