Chương 39: (Vô Đề)

Lang Dương Dương mím môi suy nghĩ một lúc lâu, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ thở dài một tiếng, rồi lôi hết số quần áo vừa nhét bừa vào vali ra gấp gọn gàng, cất lại vào hộp giấy.

Lúc nhìn thấy đống đồ đó, suy nghĩ đầu tiên của Lang Dương Dương là Vương Chí Quân thật biết cách "Hành" người khác, mà không phải là bản thân mặc vào sẽ thế nào.

Nhưng rõ ràng, phản ứng vừa rồi của Trang Thạc lại không giống cậu.

Lang Dương Dương chậm rãi cất đồ đạc, trong lòng không khỏi suy nghĩ, cậu và Trang Thạc kết hôn cũng được một thời gian, tình cảm không tệ, thậm chí ngày càng mặn nồng, nhưng chuyện chăn gối vẫn khá là "Lịch sự".

- Không phải vấn đề thể lực hay tình cảm, mà là quá mức lễ phép.

Mấy ngày đầu mới cưới khá "Mãnh liệt", ngày nào Lang Dương Dương thức dậy cũng phải nhịn đau lưng đi làm, Trang Thạc biết như vậy sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe và công việc của cậu nên đã chủ động giảm tần suất.

Bây giờ đại khái là ba ngày một lần, tần suất này Lang Dương Dương cảm thấy cũng khá hợp lý.

Dù sao ở bên nhau chưa lâu, vẫn còn rất nồng nhiệt, mỗi lần "Gần gũi" hai người đều rất hài lòng.

Nhưng nói thật, đúng là không có gì mới mẻ, hoàn toàn dựa vào thể lực và tình cảm.

Tuy trước đây Lang Dương Dương chưa từng yêu đương, nhưng thỉnh thoảng vẫn xem một số truyện tranh hoặc phim ảnh, cũng nghe Vương Chí Quân kể không ít chuyện bát quái và trải nghiệm kỳ quặc.

Tục ngữ có câu, chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, Lang Dương Dương trước đây chính là như vậy, nhưng hiện tại đã khác, hiện tại là đã thấy heo chạy cũng đã ăn thịt heo, nhưng hiện tại mới chỉ ăn thịt heo luộc, còn thịt ba chỉ, chân giò, đầu heo, nội tạng heo đều chưa từng thử qua.

Vẫn còn rất nhiều điều để họ trải nghiệm.

Lang Dương Dương nhìn chiếc hộp đã được sắp xếp gọn gàng, chai lọ bên trong đều chưa được mở ra, nghĩ đi nghĩ lại, cậu lấy ra một chai dầu màu nâu, in chữ cái tiếng Anh, đặt vào hộp nhỏ trên bàn trà.

Trang Thạc quay về phòng, thay một bộ quần áo dài tay ra ngoài.

Bình thường anh thích mặc những bộ đồ cứng cáp hơn, ví dụ như áo khoác da, áo sơ mi jean…. Hôm nay lại mặc một chiếc áo len chui đầu và quần thể thao ống rộng màu xám, theo phong cách Âu thoải mái hơn một chút, rất tôn dáng. So với phong cách nam tính thường ngày, Lang Dương Dương lại cảm thấy dáng vẻ thư thái ở nhà này càng thêm hấp dẫn.

"Sao vậy?" Trang Thạc bị nhìn đến mất tự tin, cúi đầu kéo quần mình, "Không đẹp sao?"

Lang Dương Dương lắc đầu: "Không, rất đẹp, rất ra dáng người đàn ông của gia đình."

Chiến lang thiết huyết Trang Thạc lần đầu tiên được người ta khen là người đàn ông của gia đình, chẳng phải điều này có nghĩa là Lang Dương Dương rất hài lòng với sự thể hiện của anh ở nhà sao?

"Vậy anh đi nấu cơm đây! Sẽ xong ngay thôi."

Cơm Lang Dương Dương đã nấu xong rồi, rau cũng đã rửa sạch sẽ, Trang Thạc vừa vào đã nhìn thấy rau đã được chuẩn bị sẵn, vui vẻ cười một lúc.

Trang Thạc chỉ cần cho miếng thịt mỡ vào chảo, sau khi rán ra mỡ thì cho cà chua vào xào cho đến khi ra nước, cho hoa tỏi non và tỏi phi thơm rồi cho đậu tương vào, đảo đều trên lửa lớn cho đến khi đậu tương trở nên sền sệt thì cho nước dùng được tặng kèm khi mua đậu tương vào.

Trang Thạc một tay cầm túi nước dùng đậu tương, một tay lục tìm kéo trên kệ bếp.

"Dương Dương? Em thấy cái kéo ở nhà bếp đâu không?"

"Ở đây!"

Hai ngày nay Lang Dương Dương cứ loay hoay dọn dẹp thùng carton, lúc nãy không tìm thấy dao rọc giấy nên vào bếp lấy kéo ra dùng.

Cậu cầm kéo đi vào bếp, đưa cho Trang Thạc.

Lang Dương Dương đứng bên cạnh xem Trang Thạc dùng kéo cắt một góc túi nilon, nước đậu màu nâu đỏ được đổ vào nồi.

"Như vậy là được rồi sao?" Lang Dương Dương hỏi.

Trang Thạc ung dung ném một miếng gừng nhỏ vào: "Phải ninh một lúc, anh đi cắt thịt và đậu hũ các thứ đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!