Chương 37: (Vô Đề)

Phong cảnh trên đường về nhà vẫn như mọi ngày, Lang Dương Dương đã nhìn quen rồi, nhưng Vương Chí Quân lại thấy rất mới mẻ.

Cả bức tường cũ kỹ được dây leo bao phủ, cây cầu vượt cũ kỹ có tàu hỏa chạy qua, hoa tường vi và nguyệt quý vươn ra khỏi bức tường.

Con đường bê tông thường xuyên bị nước mưa xối, chú chó nhỏ nằm ngủ ngon lành trước cửa tiệm tạp hóa, và cả những bước chân thong thả trở về nhà.

"Đi làm ở Thượng Hải bao nhiêu năm rồi, chưa bao giờ tôi thấy hoa mọc hai bên đường lại nở đẹp như vậy." Vương Chí Quân nói.

Lang Dương Dương cười: "Nào có khoa trương như vậy, trong công viên cũng có mà."

Vương Chí Quân: "Tôi đâu phải cậu, rảnh rỗi là đi dạo công viên, tôi toàn đến quán bar, trong bar chỉ toàn hoa cúc."

Lang Dương Dương bật cười: "Kevin, sao câu nào cậu cũng lôi chuyện đó vào được vậy, cậu thật sự chẳng thay đổi gì cả."

"Nhưng cậu đã thay đổi rồi."

Lang Dương Dương hơi sững người, nhìn vào mắt Vương Chí Quân. Hôm nay dậy sớm để chạy bản thảo, hắn không trang điểm, trên gương mặt mộc lộ rõ vẻ mệt mỏi và thoáng chút u buồn.

Hai người họ không thường tâm sự với nhau, Lang Dương Dương không quen nói những điều này với người khác, cậu ít nói, còn Vương Chí Quân thì nói rất nhiều, nhưng cũng không bao giờ nói về chuyện riêng tư, bất kể là chuyện gì đến tai hắn cũng có thể biến thành trò cười tục tĩu.

Vương Chí Quân mỉm cười, năm nay hắn đã ba mươi tuổi, cuộc sống thường xuyên đảo lộn ngày đêm đã hằn lên đuôi mắt hắn những nếp nhăn nhỏ.

Hắn nói: "Cậu vui vẻ hơn trước rất nhiều."

Rất nhiều người đã nói như vậy, nói rằng Lang Dương Dương đã cởi mở hơn rất nhiều.

Lang Dương Dương không phải là người giỏi an ủi người khác, Vương Chí Quân cũng không phải là người thích sướt mướt, hai người nhìn nhau cười, Lang Dương Dương nói chụp cho hắn một bức ảnh ở đây.

"Thôi, tôi còn chưa trang điểm, xấu chết đi được." Vương Chí Quân từ chối.

Lang Dương Dương đuổi theo: "Nhưng vẫn đẹp trai mà, thật đấy, cậu không trang điểm cũng rất đẹp trai."

Trong lòng Vương Chí Quân chắc cũng muốn chụp ảnh, bèn thuận theo lời Lang Dương Dương: "Thật hả?"

"Tất nhiên rồi, cậu từng là blogger thời trang, còn từng biểu diễn thời trang nữa mà!" Lang Dương Dương nói.

Vương Chí Quân sững người một lúc, cuối cùng cũng như nhớ ra điều gì đó: "Đúng nhỉ, cậu không nói tôi cũng quên mất."

Lang Dương Dương lấy điện thoại ra, "Chuyện này sao có thể quên được, đi nào, tôi chụp cho cậu."

Trước đây, mỗi khi hai người cùng nhau đi chơi, Vương Chí Quân thường nhờ Lang Dương Dương chụp ảnh cho mình, từ chỗ ban đầu không biết bố cục, ánh sáng, cho đến khi biết tìm góc độ, còn biết hướng dẫn người được chụp giữ biểu cảm và tạo dáng.

"Sang trái một chút, đúng rồi, Kevin, cười lên nào, cười lên đẹp trai lắm, thật đấy, tôi không lừa cậu đâu." Lang Dương Dương liên tục bấm chụp, đảm bảo có đủ ảnh cho Vương Chí Quân lựa chọn.

"Kevin, cười lên nào! Gió nổi lên rồi kìa Kevin!"

Gió cuối xuân thổi qua bức tường hoa tường vi, những cành cây vươn dài bị gió thổi lay động, chạm vào tóc mai Vương Chí Quân, cuối cùng hắn cũng nở nụ cười rạng rỡ.

Bây giờ trong tiệm có Hiểu Văn có thể phụ trách phần trang trí bánh ngọt, Lang Dương Dương đã chuẩn bị đủ hàng vào buổi sáng, cả ngày hôm nay có thể thoải mái đi chơi với Vương Chí Quân.

Hai người về nhà dắt chó đi dạo, sau đó bắt xe đến trung tâm thành phố, ghé thăm một số địa điểm mang tính biểu tượng một chút, Du Du đã liệt kê cho Lang Dương Dương một số quán ăn được người dân địa phương yêu thích, Lang Dương Dương dựa vào khẩu vị của Vương Chí Quân để chọn ra những quán phù hợp rồi dẫn hăn đi ăn thử.

Lúc đầu, Vương Chí Quân còn hơi chê bai những quán ăn ven đường xập xệ, nhưng sau khi ăn xong thì lại thay đổi suy nghĩ.

Ẩm thực của thành phố Trường Khê chủ yếu là các món ăn vặt, cả buổi chiều ăn uống no nê, hai người lại đến công viên trên núi ngay trong trung tâm thành phố để ngắm gấu trúc và khỉ.

Vương Chí Quân cảm thấy rất kinh ngạc khi một thành phố tỉnh lỵ lại có một công viên rộng lớn như vậy ngay trung tâm thành phố, trên đó lại có rất nhiều khỉ hoang dã sinh sống tự do.

Lúc sáu giờ chiều, Trang Thạc gọi điện thoại đến, nói rằng anh sắp tan làm rồi, hỏi hai người ăn cơm ngoài hay về nhà nấu cơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!