Chương 36: (Vô Đề)

Lang Dương Dương đưa tay ôm lấy cánh tay Vương Chí Quân, hạ giọng năn nỉ: "Kevin, cầu xin cậu đó, tém tém lại chút được không, đừng nói nữa, đến tôi còn chưa thích ứng kịp đây này."

Sân bay tấp nập người qua lại, ai nấy đều vội vã với công việc của mình, chẳng ai để ý đến giữa ba người bọn họ đang xảy ra chuyện gì.

Lang Dương Dương là kiểu người gần như không bao giờ thân mật với người khác nơi công cộng, vậy mà lại phải ôm lấy Vương Chí Quân để cầu xin.

Vương Chí Quân kiêu ngạo giơ chiếc túi xách trong tay lên, ý bảo Lang Dương Dương xách hộ.

Lang Dương Dương ngoài cười nhưng trong không cười, liếc hắn một cái, buông cái tay đang ôm người ta ra.

"Rồi rồi, biết rồi, nhìn cái dáng vẻ bảo vệ gà con của cậu kìa." Vương Chí Quân khoác túi xách lên vai, tự mình bước tới khoác tay Lang Dương Dương.

"Dạo này cửa tiệm của cậu thế nào?"

Lang Dương Dương: "Cũng được, kinh doanh tốt hơn mình tưởng tượng, cô em barista ở tiệm mình rất giỏi."

Vương Chí Quân: "Giỏi như vậy sao lại chịu làm ở cái tiệm mới mở của cậu chứ?"

Lang Dương Dương: "Trước đây cô bé đi du học ở Pháp, sau khi về nước thì làm việc ở Thành Đô hai năm, vì mẹ cô ấy ốm nên mới quyết định quay về, rất giỏi."

"À đúng rồi, lần trước cậu có nhắc đến việc sửa sang lại nhà?"

"Cũng không hẳn là sửa sang…"

Cả đoạn đường vừa đi vừa tán gẫu đến bãi đỗ xe của sân bay, câu nói còn chưa dứt lời thì Trang Thạc đã đặt vali vào cốp xe, cửa xe phía sau cũng được mở ra.

"Cảm ơn anh nha, chồng yêu của Dương Dương." Giọng điệu Vương Chí Quân nũng nịu, sau đó cong mông chui vào ngồi. Lang Dương Dương cũng ngồi ở hàng ghế sau cùng hắn.

Trang Thạc: "Không có gì, chúng ta đi khách sạn cất hành lý trước hay đi ăn trước?"

Lang Dương Dương cũng nghiêng đầu nhìn hắn, chờ hắn đưa ra ý kiến.

"Đi ăn, tôi sắp chết đói rồi." Vương Chí Quân nói.

Lang Dương Dương: "Được, vậy cứ để vali trên xe trước đã."

Vương Chí Quân: "Thực ra hơn nửa vali là quà cho hai người đấy."

"Cậu mua gì thế?" Lang Dương Dương hỏi.

Vương Chí Quân cười: "Đến lúc đó tự hai người xem."

Hôm nay Lang Dương Dương dự định đưa Vương Chí Quân đi ăn cá nấu chua cay, một món ăn rất nổi tiếng ở thành phố Trường Khê, không gian quán cũng khá đẹp. Quán này có hương vị rất ngon, trang trí đẹp, ngoài món chính là cá nấu chua cay ra còn có rất nhiều món ăn vặt địa phương, rất thích hợp để dẫn bạn bè từ nơi khác đến nếm thử.

Chuyến đi này của Vương Chí Quân kéo dài bốn ngày, Lang Dương Dương dự định mấy ngày sau sẽ đưa hắn đi trải nghiệm thêm một số phong tục tập quán địa phương.

Chỉ là, trong lòng Lang Dương Dương có chút chột dạ, bởi vì bản thân cậu cũng không biết hiện tại ở địa phương có những nơi nào vui chơi, ăn uống ngon. Những quán ăn mà cậu thích hồi bé đều đã đóng cửa, hồi nhỏ cậu cũng chưa từng trải qua cuộc sống cả nhà cùng nhau đi du lịch vào những ngày lễ tết.

Trước khi Vương Chí Quân đến, cậu đã liên tục hỏi thăm Du Du và Hiểu Văn, xem nên đưa bạn bè đi đâu thì mới ra dáng một người địa phương thực thụ.

Đặc biệt chọn một quán ăn gần khách sạn của Vương Chí Quân, Trang Thạc là người đã đặt chỗ trước. Lang Dương Dương và Vương Chí Quân đi theo anh, từ đường chính rẽ vào một con hẻm, một quán ăn được trang trí theo phong cách dân tộc Miêu xuất hiện ở ngã tư.

"Tới rồi." Trang Thạc quay đầu lại nói.

"Ừ." Lang Dương Dương khẽ nhích khuỷu tay, ra hiệu cho Vương Chí Quân đừng nhìn ngó lung tung nữa.

Vương Chí Quân thu hồi tầm mắt, "Thành phố Trường Khê của hai người thần kỳ như vậy sao? Bên cạnh đều là những quán ăn ven đường lụp xụp, tự dưng ở đây lại có một nhà hàng trang trí hoành tráng như vậy."

"Cũng bình thường thôi, khu này được coi là khu thương mại khá sầm uất." Lang Dương Dương đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!