Tiếng oanh tạc của Vương Chí Quân bên đầu dây điện thoại rốt cuộc cũng dừng lại sau vài phút.
Bản thân cô đơn đã đáng sợ, nhưng bạn thân kết hôn còn khiến người ta bàng hoàng hơn. Vương Chí Quân cứ ngỡ Lang Dương Dương sẽ độc thân cả đời.
"Dương Dương, ý cậu là kết hôn thật sự là đăng ký kết hôn rồi ấy hả? Ý tôi là ra nước ngoài đăng ký các kiểu ấy." Bên Vương Chí Quân vừa nhận được điện thoại của nam thần, không phải là "Anh đến ngay đây", mà là "Hôm nay có việc không đến được, xin lỗi em".
Giận dữ qua đi là nỗi buồn man mác.
Trang Thạc vào bếp bê đĩa thức ăn cuối cùng ra, Lang Dương Dương ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh bàn trà, giải thích với Vương Chí Quân: "Không có, bọn tôi chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm với gia đình và bạn bè, sau đó anh ấy chuyển đến ở cùng tôi."
Vương Chí Quân: "Cái gì? Gia đình cậu đồng ý hết rồi á?"
Lang Dương Dương: "Ừm, những người thân thiết đều biết rồi."
Vương Chí Quân: "Hai tháng trước cậu còn than với tôi là dì cậu cứ giục cậu đi xem mắt đó."
"Ừm… thật ra tôi và anh ấy quen nhau là do dì Hai giới thiệu xem mắt." Lang Dương Dương nói.
Vương Chí Quân như thể sụp đổ hoàn toàn: "Trời ơi! Mẹ ơi! Trên đời này sao lại có phụ huynh giới thiệu xem mắt cho gay chứ!?"
Lang Dương Dương bật cười bởi giọng điệu cường điệu của hắn: "Lúc đầu tôi cũng thấy hoang đường lắm, lần đầu gặp mặt rất ngại, bữa cơm đầu tiên bọn tôi ăn đến một tiếng đồng hồ, anh ấy chỉ nói đúng mười hai chữ."
"Nói gì vậy?"
Lang Dương Dương bắt chước giọng điệu của Trang Thạc lúc đó, giống như một con robot: "Xin chào, không ăn hết tôi sẽ ăn, tôi đưa cậu về. Sau đó trên đường về nhà…"
"Á!! Stop! Tôi không muốn nghe nữa, vừa bị nam thần cho leo cây giờ nghe không nổi nữa, đợi tôi đến rồi kể chi tiết cho tôi nghe."
Vương Chí Quân chống người lên lan can tầng năm trong trung tâm thương mại, chiếc áo sơ mi đắt tiền nhăn nhúm. Dù miệng luôn ba hoa khoác lác, nhưng trong lòng hắn thực sự rất vui cho Lang Dương Dương.
Quen biết Lang Dương Dương bao nhiêu năm, bức tường tình cảm trong lòng cậu ấy như dãy núi Tần Lĩnh kéo dài, gần ba mươi năm không lay chuyển.
Cậu ấy đã kết hôn với người tên Trang Thạc, vậy thì Trang Thạc nhất định là người đáng để phó thác.
"Dương Dương."
"Hửm?"
Vương Chí Quân thu lại giọng điệu và biểu cảm cường điệu, chân thành nói: "Tuy là muộn màng, nhưng vẫn chúc mừng cậu, tân hôn hạnh phúc."
Trang Thạc gắp một miếng chân giò nhúng vào bát nước chấm trước mặt Lang Dương Dương, "Sao lại bày ra vẻ mặt đó?"
Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười không nói gì.
Ăn được nửa bữa, Lang Dương Dương nhớ đến lời nhờ vả của Lang Nguyệt hôm nay, bèn nói với Trang Thạc chuyện muốn đến thăm thôn Tiểu Vân.
"Được đấy, xem hôm nào rảnh anh chở chị ấy đi, dân thôn Tiểu Vân cũ đều đã chuyển đến thành phố hết rồi, làng Nghệ thuật Vân Thượng bây giờ là được xây dựng lại cách đây vài năm, muốn đến đó phải lái xe gầm cao một chút."
Trang Thạc vừa nói vừa tính toán, "Trương Tiểu Quân có một chiếc xe việt dã cũ, đến lúc đó anh mượn chở hai người đi."
Lang Dương Dương chỉ nói đơn giản một câu, Trang Thạc đã tỉ mỉ sắp xếp chu đáo như vậy. Lang Dương Dương nhìn anh, khẽ nói cảm ơn.
"Chị em cũng là chị anh mà." Trang Thạc nói.
Cảm giác thân thiết, giúp đỡ lẫn nhau một cách tự nhiên giữa các thành viên trong gia đình này, Lang Dương Dương chưa từng trải qua. Ông bà nội khi về già cũng là người có tính cách khép kín, ngoài dì Hai và ông bà ở quê ra thì rất ít khi giao tiếp với người khác.
Vì vậy, khi Lang Dương Dương trở về, dì Hai rất tốt và nhiệt tình với cậu, Lang Dương Dương thực sự cảm thấy có gánh nặng trong lòng.
Cho đến dịp Thanh minh năm đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!