"Vương Chí Quân là ai?" Trang Thạc thuận theo đề tài hỏi.
Những lời định nói của Lang Dương Dương đến bên miệng lại thôi, do dự một lúc, cậu hít một hơi thật sâu rồi dựa lưng vào ghế, nhìn về phía trước.
Vương Chí Quân là ai?
Vương Chí Quân là chiến thần trong giới gay, ý ở đây không phải nói hắn lăng nhăng đâu, trái lại hắn rất chung tình. Hắn kiên trì muốn tìm được một người bạn tâm giao trong giới để cùng nhau đi hết cuộc đời, nhưng có vẻ hắn đã tìm nhầm hướng.
Chưa kể đến những gã trai chỉ muốn "Báo kích thước" để "Đánh nhanh rút gọn", những người đàn ông mà Vương Chí Quân chịu tiếp xúc, lúc đầu nhìn qua đều có vẻ rất bình thường.
Nhưng đàn ông mà, trưa còn đang cùng người ta bàn luận về Christopher Nolan và Trương Nghệ Mưu, tối đã nhắn tin hỏi "Đang ở đâu, xem xxx không?".
Có người kiên nhẫn hơn thì nhịn vài ngày, đợi đến lúc hẹn hò ra ngoài mới lộ nguyên hình, còn tiện thể hỏi hắn có AA tiền phòng không.
Lại có người tiếp xúc một thời gian thì cũng không tệ, đã bước vào giai đoạn yêu đương với Vương Chí Quân, chưa được một tháng đã ngoại tình hoặc là nói chia tay vì "Ở bên hắn mệt mỏi quá".
Mà bản thân Vương Chí Quân tuy cái tên rất giản dị, nhưng ngoại hình thì không hề giản dị chút nào. Mặt đẹp dáng chuẩn khỏi phải bàn, tính cách hoạt bát cởi mở, lại còn làm trong ngành thời trang.
Người theo đuổi hắn rất nhiều, nhưng luôn "Thử nhiều sai nhiều, càng sai nhiều càng thử nhiều".
Một người buff đầy mình như vậy, không phải đang yêu thì là đang trên đường yêu, nói cách khác là không phải đang thất tình thì là đang trên đường thất tình.
Nói cách khác nữa, cũng có thể nói là không phải đang bị đá thì là đang trên đường bị đá.
Hắn còn rất thích kể chuyện cười tục tĩu cấp thấp.
Dùng mấy câu để tóm tắt chính là: Bề ngoài đẹp đẽ, miệng lưỡi dơ bẩn, tâm hồn đen tối, sau lưng lại là một kẻ cố chấp theo đuổi tình yêu thuần khiết.
Vậy một người như thế tại sao lại có thể trở thành bạn tốt với "Nhà sư khổ hạnh" Lang Dương Dương trong giới gay?
Chuyện này kể ra thì dài dòng lắm.
"Sao vậy Dương Dương? Vương Chí Quân làm sao? Sao em lại bày ra vẻ mặt đó?" Trang Thạc thấy Lang Dương Dương mãi không nói gì, liền hỏi.
Trong đầu Lang Dương Dương đã hiện lên hình ảnh Vương Chí Quân đứng trước mặt Trang Thạc, kể những câu chuyện cười tục tĩu cấp thấp, cậu nham hiểm cười khẽ.
"Chờ anh gặp cậu ấy thì sẽ biết."
Trang Thạc cười cười: "Được, khi nào cậu ấy đến? Bạn của em đến thì chúng ta nhất định phải tiếp đãi cho chu đáo, em hỏi xem cậu ấy muốn đi đâu chơi?"
Chúng ta.
Lang Dương Dương có chút chột dạ liếc nhìn Trang Thạc.
Bởi vì Vương Chí Quân vẫn chưa biết chuyện Lang Dương Dương đã kết hôn, cũng không biết chuyện Lang Dương Dương đi xem mắt với người cùng giới rồi hẹn hò.
Không phải Lang Dương Dương không muốn nói với hắn, cậu đã nói với đàn chị và một người bạn gay khác rồi, lúc muốn nói với Vương Chí Quân thì nghĩ đến việc hắn vừa mới thất tình lại còn đi du lịch nước ngoài nên lại thôi.
Chẳng ai muốn nghe bạn bè khoe khoang mình đã gặp được chân mệnh thiên tử vào lúc mình đang thất tình cả.
Bản thân không có nhiều bạn bè, Lang Dương Dương cũng không phải là người thích chia sẻ, hơn nữa không thể phủ nhận rằng trong lòng Lang Dương Dương có một loại bất an khó tả.
Cậu cảm thấy tình cảm của mình và Trang Thạc, hay nói cách khác là tình cảm của một cặp đồng tính luyến rất mong manh, chuyện kết hôn chớp nhoáng với một người đồng tính đối với Lang Dương Dương mà nói tuyệt đối là chuyện bất bình thường.
Lang Dương Dương cầm điện thoại nhìn hồi lâu, sau khi đồng ý với hắn, vẫn không biết nên mở lời từ đâu, cứ thế nhìn nhìn rồi ngủ thiếp đi trên ghế phụ.
Sau đó lại cố gắng gượng dậy đến tiệm chuẩn bị bột mì xong mới về nhà.
Trên đường về nhà tìm một quán ăn tối, về đến nhà thì Trang Thạc dắt chó đi dạo, Lang Dương Dương thì dọn quần áo phơi khô trong sân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!