Ba món ăn tối nay là cá chẽm hấp, đậu đũa xào khô và canh thịt viên rau củ.
Có món nhạt, món cay, món khô, món nước đều đủ cả.
Canh thịt viên rau củ là món ăn gia đình địa phương, nhiều người còn cho thêm miến vào, nhưng Trang Thạc sợ Lang Dương Dương không quen ăn chung đồ ăn với canh nên đã không cho vào.
Anh còn pha thêm một bát nước chấm ớt xanh, chính là ớt xanh xay nhuyễn trộn thêm xì dầu, muối, hành lá và một chút mỡ heo, chấm rau và thịt viên rất ngon.
Lang Dương Dương tắm rửa xong đi ra, thức ăn đã được bày biện trên bàn. Lúc trời mưa vẫn hơi se lạnh, cậu mặc áo dài tay, quần dài, tóc cũng chẳng buồn sấy, lau qua loa rồi lên bàn ăn cơm.
"TV TV." Trang Thạc bưng từ trong bếp ra một đĩa cam đã cắt sẵn.
Lang Dương Dương ừ ừ đáp lại, đi lấy điều khiển từ xa.
Chiếc TV màn hình cong cũ đã bị vứt bỏ, máy chiếu cũng được cất đi, trên kệ TV bây giờ là chiếc TV 70 inch do Lão Oai và Trương Tiểu Quân tặng, là một thương hiệu rất tốt, Lang Dương Dương đã lén lên mạng tra giá, gần hai vạn tệ.
Lang Dương Dương tra giá không phải thật sự muốn xem nó có đắt hay không, mà là cậu thấy nó không rẻ, trong lòng có gánh nặng, tra giá để sau này tặng quà đáp lễ cho tương xứng.
TV được bật lên, Lang Dương Dương dùng máy tính bảng chiếu một chương trình tạp kỹ cũ lên xem, nhưng bây giờ đang ăn cơm trên bàn ăn, TV ở xa quá xem không tiện, chỉ có thể nghe âm thanh làm nền.
"Trước đây em cũng thích làm cá chẽm hấp để ăn." Lang Dương Dương cầm đũa lên.
Trang Thạc: "Em thích ăn món này à?"
Lang Dương Dương: "Em thích ăn cá, món này là đơn giản nhất, đến siêu thị mua cá đã làm sẵn, về nhà cho ít gừng tỏi hấp lên là ăn được, con cá cũng không to, một mình ăn vừa đủ."
Trang Thạc trước đây từng thấy trong tủ lạnh của Lang Dương Dương phần lớn là bít tết, bánh mì kẹp thịt, mì sợi, còn có thịt heo được chia thành từng cục nhỏ.
Rau củ cũng thường để đến khi héo úa mà vẫn chưa ăn hết.
Lúc đó anh không hiểu.
Trang Thạc từ nhỏ đã sống trong một gia đình đông đúc, náo nhiệt, đi học thì ở ký túc xá, tốt nghiệp thì ở trong quân đội cũng là cuộc sống tập thể, về nhà trồng trọt cũng có nhân viên.
Anh chưa bao giờ trải nghiệm cuộc sống như của Lang Dương Dương.
Sẽ không có chuyện muốn ăn món gì nhưng lại phải cân nhắc xem một mình có ăn hết hay không, rau mua một bó lớn như vậy phải ăn hai ba bữa, mua một lần thịt heo về phải chia thành nhiều cục để đông lạnh ăn dần.
"Gần đây cá rất ngon, cá bò vàng sông và cá lóc bán cũng rẻ." Trang Thạc nói, ngẩng đầu lên thì thấy Lang Dương Dương nghiêng đầu xem TV.
"Dương Dương."
Lang Dương Dương quay đầu lại: "Hả? Em muốn ăn cá thì thường ra ngoài ăn, nhưng nhiều chỗ không bán nửa con."
Trang Thạc: "Sau này chúng ta là hai người ăn cơm rồi, nấu gì cũng ăn hết."
Lang Dương Dương cười.
"Ăn không hết anh sẽ ăn." Trang Thạc nói.
Cơm canh đều rất ngon, nhưng Lang Dương Dương vẫn cảm thấy bất tiện khi xem TV.
Cậu cũng biết vừa ăn cơm vừa xem TV không phải là thói quen tốt, chỉ là đã quen nhiều năm như vậy rồi.
Do dự, xoắn xít hồi lâu, cậu muốn nói với Trang Thạc, nhưng lại sợ anh ấy cho rằng đây là thói quen xấu, người ta đang ngồi đối diện mà không trò chuyện, lại muốn xem TV.
Trước đây đã bị dì Hai nói hai lần rồi.
"Sao vậy?" Trang Thạc thấy cậu cứ bồn chồn không yên, "Không hợp khẩu vị sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!