Chương 3: (Vô Đề)

Dì hai vẫn nhắc đến vấn đề tư thế mà trước đó bà ngần ngại đề cập đến.

Hết cách, dù sao thì tư thế ảnh hưởng đến địa vị của người đó trong gia đình mà.

Nhưng hành động của dì Hai quả thực là quá nhanh.

Hơn nữa, sao dì ấy lại có những nguồn tài nguyên phong phú như vậy chứ?

Lang Dương Dương bấm vào bức ảnh, đó là ảnh CMND chỉ có nửa người, khuôn mặt góc cạnh, mắt một mí, sống mũi cao, tóc được cắt rất ngắn, nếu nhìn kỹ sẽ thấy có một vết sẹo ở cuối chân mày bên phải.

Trông anh ta có hơi hung dữ một chút, như thể trên tay anh ta đang cầm một khẩu AK, mặc dù nó không xuất hiện trong ảnh.

Thật lòng mà nói, theo quan điểm thẩm mỹ của công chúng hiện nay thì anh ta không tính là đẹp trai.

Nếu nhìn thấy kiểu người này trên phố, có lẽ Lang Dương Dương sẽ né ra và đi đường vòng.

Bởi vì trông vẻ ngoài anh ta không giống người tốt chút nào.

Nhưng khi cậu nhìn đi nhìn lại, phóng to rồi lại thu nhỏ bức ảnh mấy lần, cuối cùng vẫn không thể nói được mình có cảm giác gì, lúc cậu đóng bức ảnh kia đi, dì Hai lại gởi qua Wechat cho cậu một danh thiếp.

Lang Dương Dương đành phải trả lời trước: [Dạ, con cảm ơn dì.]

Lang Dương Dương bấm vào danh thiếp nhìn thử, tên tài khoản của anh ta là Trang Thạc, chắc đó là tên thật, ảnh đại diện là một con ngựa đen.

Không hiểu sao cậu lại có cảm giác Trang Thạc và tấm hình con ngựa này rất quen, cậu đã từng gặp ở đâu rồi nhỉ?

Tuổi bọn họ xấp xỉ nhau, là lớn hơn hay nhỏ hơn?

Nhưng cậu lại không thích những cậu trai nhỏ tuổi hơn mình.

Tự kinh doanh, anh ta bán cái gì à?

BBQ cựu chiến binh?

Lang Dương Dương cảm thấy rất buồn cười với hình mẫu mình nghĩ ra, cậu mở ​​danh thiếp ra xem nhưng lại không kết bạn.

Kỳ thực, mục đích chính của Lang Dương Dương khi thú nhận xu hướng giới tính của mình với dì Hai là để ngăn chặn những buổi xem mắt điên cuồng mù quáng của mình, nhưng cậu lại không ngờ rằng mình sẽ đi bến bước này.

Bây giờ lại không có cách nào để từ chối.

Mặc dù thoạt nhìn thì "Anh lính xuất ngũ" này không phải mẫu người cậu thích, nhưng cậu cũng không còn cách nào khác nên đành phải cắn răng chấp nhận.

Còn Wechat thì…… Mai lại nói đi.

Sáng sớm hôm sau trời nắng, Lang Dương Dương rất muốn dắt chó ra sông bơi lội hay làm gì đó, nhưng cậu lại không có xe, ngay cả xe điện cũng không có, đi xa rất bất tiện.

Cậu làm bánh mì xong thì chậm rãi đi bộ về nhà, vừa tưới nước trên ban công vừa xem bản đồ trên điện thoại, lúc cậu đang xem thử mình có thể đi bộ đến đó hay không thì có tin nhắn Wechat đến.

Trang Thạc đã chủ động thêm Lang Dương Dương vào bạn tốt.

Chứng rối loạn lo âu xã hội của Lang Dương Dương lại phát tác, cậu đang định trì hoãn thêm hai ngày.

Nhưng bây giờ chỉ có thể đồng ý.

Trang Thạc: [Chào cậu, tôi được dì Lang giới thiệu, tôi tên là Trang Thạc.]

Rất đàng hoàng lịch sự, bây giờ ngay cả những nhà cung cấp dịch vụ cũng không gửi những tin nhắn như thế này nữa.

Lang Dương Dương chọn icon chào hỏi là một chú lợn 3D từ trong danh sách biểu tượng cảm xúc rồi gửi đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!