Chương 29: (Vô Đề)

Lang Dương Dương quay đầu nhìn Trang Thạc: "Cái gì?"

Trang Thạc: "Không có gì…"

Lang Dương Dương cũng tinh ý nhận ra Trang Thạc có suy nghĩ với câu nói vừa rồi của mình.

"Ý em là, cảm giác đám cưới này thật sự rất chân thật. Anh không thấy việc mấy phụ huynh tổ chức tiệc cưới cho hai người đồng tính như chúng ta rất kì diệu sao?"

Trang Thạc suy nghĩ một chút, lắc đầu nói: "Không có."

Lang Dương Dương kéo Trang Thạc ngồi xuống chiếc ghế sofa mới, hỏi: "Anh come out thế nào?"

"Come out? Ừm…" Trang Thạc dựa người vào lưng ghế sofa, khoanh tay lại khiến cơ bắp cánh tay nổi lên rõ ràng, vừa hồi tưởng vừa nói: "Hồi cấp ba, lớp trưởng là bạn cùng bàn với anh, cô ấy rất thích xem phim, giới thiệu cho anh vài bộ, anh về nhà xem từng bộ một, xem đến phim «Lam Vũ» thì… xem xong… ừm…"

"Xem đến cứng luôn à?" Lang Dương Dương nghiêm túc hỏi.

Trang Thạc có chút ngại ngùng ừ một tiếng, tiếp tục nói: "Sau đó tìm rất nhiều phim để xem, càng xem càng say mê, sau đó có lần nằm mơ, mơ thấy thầy giáo dạy tiếng Anh của lớp…"

Đối với Trang Thạc mà nói, đây dường như là một hồi ức không mấy tốt đẹp, lông mày anh nhíu chặt lại.

"Anh thật sự không biết tại sao, thầy ấy cũng không đẹp trai lại còn dữ dằn, có thể là bởi vì thầy ấy còn trẻ lại dạy nhiều tiết, tóm lại… Này! Không được cười anh!"

"Ha ha ha, được rồi, được rồi, em không cười." Lang Dương Dương cười rất thoải mái, nhẹ nhàng dựa người ra sau, cánh tay chạm vào cánh tay Trang Thạc, Trang Thạc liền đưa tay ôm cậu vào lòng.

Bầu không khí dịu đi rất nhiều, Trang Thạc tiếp tục nói: "Sau đó lên mạng tìm kiếm, cảm thấy mình giống như là đồng tính, cảm thấy mình không bình thường, sợ muốn chết, tự mình dọa mình hơn nửa năm mới dần dần chấp nhận sự thật mình là đồng tính. Sau đó, trước khi lên đại học, có một hôm mẹ anh nói đùa với anh, nói lên đại học rồi có thể quen bạn gái, anh liền thuận miệng nói với họ là anh thích con trai."

Lang Dương Dương kinh ngạc: "Sau đó họ đồng ý luôn sao?"

Trang Thạc quay đầu nhìn Lang Dương Dương, "Họ suy nghĩ hai ngày mới chấp nhận, hai ngày đó họ cứ như kẻ trộm ấy, lúc thì lên mạng tra, lúc thì đến hiệu sách tìm hiểu, trốn tránh anh. Sau khi biết đây không phải là bệnh, họ liền cảm thấy chỉ cần anh có thể sống tốt, vui vẻ là được, vậy là liền chấp nhận. Sau đó mẹ anh còn nói, nếu sau này anh có người bạn đời phù hợp, họ cũng sẽ tổ chức hôn lễ cho anh."

Trời đã tối, Lôi Công đang chơi đùa trong sân, ngoạm đồ chơi kêu chít chít chạy tới chạy lui, trên cây Du đầu đường cũng bắt đầu vang lên tiếng ve sầu kêu.

Khung cảnh náo nhiệt, đã có hơi hướng của mùa hè.

Trong mắt Lang Dương Dương cũng dâng trào sóng gió.

"Sao vậy?" Trang Thạc nhận ra cảm xúc của Lang Dương Dương không đúng, khẽ bóp vào cánh tay cậu.

Lang Dương Dương lắc đầu: "Không có gì, chú với dì thật sự là những bậc cha mẹ tốt, nếu như tất cả cha mẹ trên thế giới này đều có thể làm được như vậy thì tốt biết mấy."

Nói xong, Lang Dương Dương mỉm cười, thoát khỏi cảm xúc tiêu cực, vừa ngẩng đầu lên lại phát hiện Trang Thạc có chút u sầu: "Sao anh lại thế này?"

Trang Thạc muốn nói lại thôi, mấy lần định mở miệng lại thôi, chỉ nhìn chằm chằm Lang Dương Dương.

Trong lòng Lang Dương Dương có dự đoán, vậy nên đã nói với anh: "Không sao, anh cứ nói đi."

Đây vẫn luôn là vấn đề giấu kín trong lòng Trang Thạc, không chỉ là anh, mà còn là nút thắt trong lòng dì Hai và bố mẹ của anh. Nhưng không ai dám mở miệng, sợ làm tổn thương Lang Dương Dương.

Trang Thạc đắn đo suy nghĩ, vẫn là mở miệng nói: "Dương Dương, em có từng nghĩ tới, nếu như bố mẹ em quay về thì sao?"

Giống hệt như Lang Dương Dương vừa mới đoán.

Cậu nghiêm túc suy nghĩ một lúc, nói: "Vấn đề này kỳ thực em cũng đã từng nghĩ đến, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có một đáp án."

"Ừm?"

"Họ có cuộc sống của họ, em cũng có cuộc sống của riêng mình, em sắp ba mươi tuổi rồi, những vấn đề này sớm đã nghĩ thông suốt. Nói có hơi máu lạnh, em thậm chí còn không mở miệng gọi họ là bố mẹ, đối với em mà nói, họ chỉ là người xa lạ có quan hệ huyết thống. Còn về tài sản thì càng không cần lo lắng, ông nội trước khi mất đã lập di chúc, đồ đạc trong nhà đều để lại cho em và dì Hai, không có phần của họ."

Trong mắt Trang Thạc thoáng qua cảm giác đau lòng, Lang Dương Dương lại cười kéo tay anh an ủi: "Anh đừng vì chuyện này mà cảm thấy em đáng thương, thật đấy. Đương nhiên em cũng không phải ngay từ đầu đã nghĩ thông suốt như vậy, thời niên thiếu cũng từng oán hận, cảm thấy ông trời thật không công bằng, tại sao lại để em gặp phải gia đình như vậy, nhưng sau này lớn lên đi làm rồi thì dần dần nghĩ thông."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!