Chương 28: (Vô Đề)

Người vừa đi, trong nhà lập tức trống trải. Vui vẻ nhộn nhịp hai ngày, đột nhiên vắng tanh, có chút không quen.

"Gâu…" Ngay cả chú chó Lôi Công cũng đứng ở cửa, vẫy đuôi khẽ sủa.

Lang Dương Dương suy nghĩ một chút, quyết định đeo xích vào dắt Lôi Công đi dạo. Cậu chụp một bức ảnh Lôi Công đang gặm cỏ gửi cho Trang Thạc, nhưng không thấy anh trả lời, chắc đang lái xe.

Về đến nhà, dọn dẹp, tắm rửa xong, cuối cùng cũng có thể nằm dài trên ghế sofa nghỉ ngơi một lát. Nhưng vừa nhìn đồng hồ, đã gần mười giờ, cậu đành cố gắng gượng dậy, mở máy tính, chuẩn bị giúp Trang Thạc sắp xếp lại phương án và PPT.

Mặc dù xuất thân là thiết kế đồ họa, nhưng sau đó Lang Dương Dương đã không ngừng học hỏi và chuyển sang vị trí thiết kế UX.

Công việc của cậu không chỉ đơn thuần là thiết kế, mà còn phải chịu trách nhiệm về thiết kế UI và tương tác của trang web. Điều này liên quan đến người dùng và nhiều bộ phận trong công ty, đặc biệt là sau khi được thăng chức và dẫn dắt một nhóm, công việc của cậu thực chất giống như một người quản lý sản phẩm kiêm nhà thiết kế.

Cậu có khá nhiều kinh nghiệm về thiết kế ý tưởng và đánh giá phương án cho sản phẩm, vì vậy việc thực hiện phương án của Trang Thạc cũng không gặp quá nhiều áp lực.

Vấn đề nan giải hiện tại là thời gian nộp phương án và PPT rất gấp, cậu không am hiểu về nông nghiệp cũng như tình hình ngành hiện tại, cần phải dành thời gian tìm hiểu.

"Cái gì thế này…" Lang Dương Dương đọc được một nửa bản thảo của Trang Thạc, nhíu mày nhăn trán.

Không thể nói là bài viết của Trang Thạc vô lý, chỉ có thể nói là hoàn toàn dựa vào cảm xúc. Trong bản tóm tắt hơn một nghìn chữ, có đến tám trăm chữ viết tóm tắt về tâm huyết của anh trong việc điều hành nông trại.

Đây là tài liệu cần nộp cho cơ quan chức năng, viết như vậy chắc chắn không ổn.

Lang Dương Dương hít sâu một hơi, đứng dậy tìm lọ dầu gió trong ngăn kéo, bôi một chút lên thái dương để tỉnh táo.

Sau khi tỉnh táo hơn một chút, Lang Dương Dương lên mạng tìm kiếm các doanh nghiệp tham gia Hội chợ nông nghiệp hai năm trước, chọn ra những doanh nghiệp có quy mô tương đương với nông trại Nam Khê để xem bản tóm tắt kết thúc hội chợ của họ.

Lang Dương Dương có kinh nghiệm, bản tóm tắt của những hoạt động kiểu này ít nhất một nửa nội dung được sao chép từ tài liệu đăng ký trước đó.

Cậu đọc lướt qua một lượt, ghi chú lại những điểm chính cần tóm tắt.

Lang Dương Dương bắt đầu sắp xếp tài liệu của nông trại Nam Khê. Đến khi sắp xếp được một nửa, cậu phát hiện thiếu một số tài liệu, bèn cầm điện thoại định bảo Trang Thạc gửi cho mình.

Mở khóa điện thoại, cậu thấy Trang Thạc đã gọi hai cuộc, còn có vài tin nhắn WeChat.

Điện thoại của Lang Dương Dương được cài đặt chế độ ngủ sau mười giờ tối, không có âm báo cuộc gọi hay tin nhắn. Cậu đang mải xem tài liệu nên không để ý điện thoại sáng.

Đang làm việc, Lang Dương Dương vẫn giữ thái độ rất nghiêm túc, không xem tin nhắn WeChat, mà trực tiếp gọi lại.

"Alo? Dương Dương, em ngủ chưa?" Trang Thạc nghe máy rất nhanh.

Lang Dương Dương: "Chưa, còn anh?"

Trang Thạc vừa tắm xong, đang ngồi bên bàn làm việc: "Anh cũng chưa, vừa mới…"

"Máy tính ở cạnh anh chứ?" Lang Dương Dương cắt ngang lời Trang Thạc.

Trang Thạc: "Có, sao thế?"

Lang Dương Dương: "Em đang làm phương án cho nông trại, cần anh cung cấp một số tài liệu, danh sách thiết bị của nông trại, số liệu sản lượng và doanh số bán hàng của các loại cây trồng trong ba năm, các sản phẩm chế biến từ nông sản. Bây giờ anh gửi cho em được không?"

"Được, để anh tìm rồi gửi cho em." Trang Thạc nói.

Lang Dương Dương: "Cảm ơn anh."

Trang Thạc: "Em mới là người vất vả, xin lỗi em, còn phải phiền em làm những việc này, hôm nay em cũng mệt rồi…"

Lời quan tâm của Trang Thạc còn chưa dứt, Lang Dương Dương đã nói: "Nhanh lên nhé."

Nói xong cúp máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!