Đêm đó, họ đi ngủ rất muộn. Dù cơ thể mệt mỏi nhưng tinh thần vẫn còn phấn khích.
Giường của Lang Dương Dương vẫn là chiếc giường từ thời thơ ấu, không lớn lắm. Hai người đàn ông nằm ngủ chung có hơi chật chội. Lang Dương Dương vẫn chưa quen nằm ngủ trong vòng tay Trang Thạc, cảm thấy không thoải mái, vậy nên chỉ nắm tay nhau ngủ nghiêng, mặt đối mặt.
Lôi Công đã ngủ say ở cửa phòng ngủ, tiếng ngáy đều đều, trong khi hai người vẫn đang thì thầm trò chuyện.
"Hay là mua một chiếc giường mới?"
Lang Dương Dương đã nhắm mắt, ừ một tiếng, lầm bầm đáp: "Được đó, hôm nào đi chọn một cái, em muốn đổi lâu rồi."
Trong bóng tối, Trang Thạc không nhìn rõ mặt Lang Dương Dương, khẽ nói: "Ngủ đi."
Chuông báo thức của Lang Dương Dương reo lúc sáu giờ sáng, hầu như ngày nào cũng vậy. Sau khi thức dậy, cậu nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi đến cửa hàng, mất khoảng nửa tiếng. Ở cửa hàng bận rộn đến khoảng chín, mười giờ thì về nhà dắt chó đi dạo.
Hôm nay thức dậy, Lang Dương Dương cảm thấy toàn thân như muốn rã rời, phía sau vẫn còn cảm giác đau nhức âm ỉ, nhưng vẫn có thể chịu đựng được.
Cậu định bụng lặng lẽ dậy, nhưng vừa quay người lại thì thấy Trang Thạc đã đi đâu mất.
"Người đâu rồi…"
Lang Dương Dương cầm điện thoại định gọi điện hỏi thì giây tiếp theo đã nghe thấy tiếng cửa mở.
Lang Dương Dương bước xuống giường, đi ra phòng khách thì đụng mặt Trang Thạc.
"Anh đi đâu vậy?"
Ngay sau đó, cậu nhìn thấy Lôi Công vẫy đuôi, thè lưỡi từ phía sau tủ giày đi ra, dụi dụi vào chân cậu.
"Anh dắt Lôi Công đi dạo rồi." Trang Thạc mỉm cười, trên người vẫn là bộ quần áo của ngày hôm qua, chắc là đã tranh thủ giặt đêm qua. "Lát nữa anh đưa em đi làm rồi quay lại nông trại."
Lang Dương Dương: "Sao anh dậy sớm thế? Không buồn ngủ à?"
Trang Thạc cất dây dắt chó của Lôi Công: "Cũng bình thường, không biết tại sao bây giờ anh lại tràn đầy năng lượng, bảo anh chạy bộ 5km cũng không thành vấn đề."
"Ai bảo anh chạy 5km làm gì." Lang Dương Dương bật cười.
Trang Thạc bước vào nhà. Đêm qua vừa mưa, không khí mang theo hơi lạnh, ánh sáng ban mai le lói xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ, phủ lên căn phòng một lớp kính lọc màu xanh lam nhạt.
Nội thất trong nhà đều là tông màu tối, chỉ có Lang Dương Dương mặc bộ đồ ngủ màu trắng sữa, đứng trong ánh sáng như một thiên thần.
Trang Thạc không nhịn được cúi xuống hôn lên trán Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương có hơi bối rối trước bầu không khí ngọt ngào này, nhưng vẫn rất vui vẻ. Cậu đau lưng mỏi gối, liền dựa hẳn vào lòng Trang Thạc, dụi đầu vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Giọng cậu khàn khàn, nũng nịu: "Mệt quá, em ngủ chưa đủ giấc."
Trang Thạc đưa tay ôm lấy Lang Dương Dương, vỗ nhẹ vào lưng cậu: "Hay là hôm nay nghỉ ngơi một chút?"
"Không được." Lang Dương Dương vội vàng lắc đầu: "Em nghỉ thì cửa tiệm bán cái gì?"
Trang Thạc: "Không phải có cô bé kia đang học việc sao?"
Lang Dương Dương thành thật nói: "Nhưng mà tay nghề của cô ấy vẫn chưa ổn định để làm bánh bán, sản phẩm chưa tốt sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cửa tiệm."
Gần đây, việc kinh doanh của Brookside rất tốt, cũng thường xuyên có người nổi tiếng trên mạng đến check
-in, càng phải cẩn thận hơn, không được để xảy ra sơ suất.
Hiện tại, sức ảnh hưởng của mạng xã hội rất lớn, Lang Dương Dương biết rõ điều đó, cậu cũng không bài trừ việc marketing, nhưng nếu thực lực không theo kịp thì sớm muộn gì cũng bị đào thải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!