Mọi người dùng bữa tối tại một quán ăn trong làng nghề cách nông trại không xa, chủ quán là bạn của mẹ Trang Thạc.
Vừa ngồi vào bàn, các bậc trưởng bối đã chú ý đến chiếc nhẫn trên tay hai người.
Lúc mọi người còn đang đưa mắt nhìn nhau đầy ẩn ý, nhìn đôi trẻ trêu chọc, thì dì Tạ đột nhiên vỗ đùi: "Ôi chao, vậy chẳng phải dì nên đưa Dương Dương đi mua sắm Tam Kim hay sao?"
"Tam Kim gì ạ?" Thậm chí ban đầu Lang Dương Dương còn chưa kịp phản ứng, chị họ Lang Nguyệt ngồi bên cạnh phải nhắc đến chữ "Vàng" thì cậu mới hiểu ra.
*Chú thích: Tam Kim là trang sức bằng vàng mà nhà trai tặng nhà gái khi bàn chuyện cưới xin, thường bao gồm: nhẫn vàng, vòng vàng và hoa tai vàng.
Lang Dương Dương vội vàng xua tay: "Không cần phải mua những thứ đó đâu dì ơi, thật đấy, con… con còn chưa có lỗ tai, bình thường cũng không đeo trang sức."
"Những thứ nên có thì vẫn phải có, vậy dì đổi thành vàng miếng cho con." Dì Tạ nói.
Lời vừa nói ra, các bậc phụ huynh trên bàn ăn bắt đầu sôi nổi bàn tán về những thứ cần chuẩn bị cho đám cưới, nào là tứ kiện tân hôn, giày mới, quần áo mới, chẳng ai để ý đến ý kiến của Lang Dương Dương và Trang Thạc.
Lang Dương Dương gắp thức ăn, đĩa thịt xông khói xào nấm rừng trước mặt đã bị cậu ăn hết một nửa. Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn các bậc trưởng bối, chạm mắt thì mỉm cười coi như đáp lại.
Trang Thạc cũng góp vài câu với mọi người.
Đều là những lời tán thành dè dặt, đến nửa buổi sau khi phát hiện Lang Dương Dương có vẻ không hào hứng lắm, anh cũng không nói gì nữa.
Người lớn đều đã uống rượu, nói chuyện càng lúc càng thoải mái, thậm chí bố Trang Thạc còn đỏ mặt nói muốn về quê mời các cụ cao niên có uy tín trong làng đến chủ trì hôn lễ.
Lang Dương Dương và Trang Thạc lộ vẻ khó xử.
Tuy hiểu rõ tấm lòng của bố Trang Thạc là muốn những người hay buôn chuyện kia ngậm miệng, muốn các cụ làm chứng cho mối lương duyên này.
Nhưng thực tế không lạc quan như vậy, thế hệ cha mẹ đã có thể thấu hiểu như thế này đã là may mắn lắm rồi, thế hệ ông bà chắc chắn rất khó chấp nhận.
Quan trọng nhất là, Lang Dương Dương không phải người thích phô trương, càng chưa từng nghĩ đến một "đám cưới linh đình" nào cả, điều này đối với cậu mà nói, ở một mức độ nào đó, là gánh nặng.
Có thể sống bình dị ấm áp bên nhau là đủ rồi.
Nhưng dì Hai và bố mẹ Trang Thạc không hề lùi bước trong việc chuẩn bị của hồi môn, xe cộ, nhà cửa, có thể hiểu là những điều kiện cứng nhắc về kinh tế. Tuy Lang Dương Dương cảm thấy dù bố mẹ không ra tay thì hai người đàn ông ba mươi tuổi bọn họ cũng không đến nỗi quá khó khăn về kinh tế.
Chỉ đành ăn cơm.
Lang Dương Dương ăn rất nhiều, nấm Tùng Nhung và nấm Lục Đồng đều là loại nấm rừng có vị ngon, giòn, rất thích hợp để xào.
Thịt xông khói là đồ ăn còn sót lại từ dịp Tết, thịt nhà làm đều là thịt lợn nuôi thả được lựa chọn kỹ càng, rất thơm, tỏi tây non chính là bạn đồng hành tuyệt vời của thịt xông khói, mặn mà thơm phức, là món ăn đưa cơm số một.
Lang Dương Dương đã ăn hết cơm trong bát, cậu khẽ đặt bát xuống bàn, trong lòng phiền muộn vì tình hình trên bàn ăn.
— Cứ cái đà này e là sắp bàn đến chuyện sinh con luôn rồi.
Cách nghĩ không coi đồng tính luyến ái là dị biệt này tuy tốt, nhưng cậu vẫn không khỏi suy nghĩ nhiều hơn đến hoàn cảnh xung quanh.
"Dương Dương." Chị họ Lang Nguyệt khẽ đá vào chân cậu.
Lang Dương Dương quay đầu nhìn chị, tay Lang Nguyệt đang giấu dưới gầm bàn cầm một bao thuốc lá, dùng móng tay gõ gõ hai cái, sau đó đứng dậy nói mình đi vệ sinh.
Lang Dương Dương hiểu ý, đợi Lang Nguyệt ra ngoài khoảng một phút thì cũng nói mình ra ngoài một chút.
"Anh đi cùng em." Trang Thạc nói.
Nghĩ đến việc chị họ gọi mình ra ngoài, Lang Dương Dương bèn nói mình đi là được rồi, sẽ quay lại ngay.
Lang Nguyệt đã châm thuốc, hôm nay cô mặc một chiếc váy bó sát, nhưng vẫn thoải mái ngồi xuống mép bồn hoa trong sân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!