Đêm se lạnh như nước, nhưng gió xuân lại dịu dàng.
Con phố bán đồ nướng BBQ ồn ào náo nhiệt và những cánh hoa lê rơi rụng khắp mặt đất, là khói lửa nhân gian và sự lãng mạn lý tưởng.
Trang Thạc nhìn Lang Dương Dương ngây người, mãi một hồi lâu sau vẫn không nói gì.
Lang Dương Dương cười: "Sao vậy?"
Trang Thạc: "Tối nay anh về chuẩn bị lễ vật cầu hôn."
"Nói gì mà lễ vật cầu hôn…" Lang Dương Dương xoay người chậm rãi đi về phía trước, lẩm bẩm: "Em cũng đâu có của hồi môn cho anh."
Trang Thạc đi theo sau, không nhìn đường cũng không nói gì, chỉ nhìn Lang Dương Dương.
"Làm gì vậy…" Bị nhìn đến mức ngượng ngùng, cuối cùng Lang Dương Dương cũng lên tiếng.
Trang Thạc: "Anh nghiêm túc đấy."
Cuối cùng Lang Dương Dương cũng dừng lại, xoay người đối diện với Trang Thạc, lần đầu tiên đánh giá anh một cách tr*n tr** như vậy.
Ngoại hình đẹp trai, tính cách tốt, người đáng tin cậy, có chút tiền, gia đình cũng rất hòa thuận.
Lang Dương Dương chưa bao giờ là người coi trọng chuyện yêu đương, cũng không cảm thấy yêu hay không yêu có thể thay đổi được gì, không có thì thôi, không phải là chuyện quan trọng.
Nhưng lúc này nhìn vào đôi mắt chân thành của Trang Thạc, nghĩ đến khoảng thời gian ở bên nhau, nghĩ đến những cảm xúc nhỏ bé của mình đều đã có nơi chốn, nghĩ đến cảm giác an toàn vững chắc.
Lang Dương Dương nói: "Em cũng nghiêm túc."
"A ——"
Bất ngờ bị Trang Thạc bế thốc lên, Lang Dương Dương sợ hãi kêu lên một tiếng, sau đó lập tức che miệng lại, hạ giọng nói: "Mau thả em xuống!"
Trang Thạc ngẩng đầu nhìn cậu: "Anh vui quá, bao nhiêu năm rồi anh mới vui như vậy."
Cái ôm này không phải là ôm ngang eo, cũng không phải là ôm kiểu công chúa, Trang Thạc trực tiếp ngồi xổm xuống ôm lấy chân Lang Dương Dương rồi đứng thẳng dậy.
Bản thân Trang Thạc đã cao, ôm như vậy tầm nhìn của Lang Dương Dương ít nhất cũng phải hai mét ba, cậu có chút sợ hãi, chỉ có thể đưa tay nhẹ nhàng vịn lấy đầu Trang Thạc.
"Em cũng vui, nhưng mà sợ ngã xuống quá."
Trang Thạc: "Không tin tưởng thể lực của anh sao?"
Lang Dương Dương: "Em không tin em."
"Ha ha ha." Trang Thạc thả Lang Dương Dương xuống, hai người đàn ông cộng lại đã năm mươi tuổi đứng bên đường nhìn nhau.
Đây vẫn là một buổi tối bình thường, nếu như không tính đến chuyện khi hai người dắt chó đi dạo mải mê hôn nhau mà không để ý đến việc Lôi Công rơi xuống cống nước thải.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Lang Dương Dương cho bột mì vào lò nướng xong thì tự xay cho mình một ly cà phê, dùng bánh mì còn thừa của tiệm hôm qua làm bữa sáng.
Cả con phố vẫn chưa thức giấc, con phố cổ nằm lưng chừng núi này có hơn bốn mươi hộ kinh doanh, trong đó có bảy hộ bán đồ uống, Brookside là cửa hàng mới nhất.
Là một cửa hàng mới, nó phát triển khá suôn sẻ, tháng thứ ba sau khi khai trương đã bắt đầu có lãi.
Mùa hè này rất quan trọng, đối với Brookside và cả Lang Dương Dương.
Thứ Hai tiệm không bận lắm, Lang Dương Dương hẹn dì Hai sau khi tan làm đến tiệm một chuyến, dì Hai nói trưa nay ăn cơm cùng đồng nghiệp ở gần đó nên sẽ ghé qua.
Lúc đến, dì Hai còn mua cá chua cay cho Lang Dương Dương và ba cô gái nhỏ trong tiệm, để bọn họ ăn trưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!