"Vậy còn em? Lần đầu tiên gặp em, anh cảm thấy thế nào?" Lang Dương Dương giả vờ như không quan tâm, hỏi.
Trang Thạc bật đèn bàn sách rồi tắt đèn trong phòng, anh suy nghĩ rất lâu mới thốt ra một câu.
"Quá hồi hộp, toàn thân tê cứng."
Lang Dương Dương: "… Vậy cảm giác của anh là."
Trang Thạc: "Anh tê liệt."
Lang Dương Dương trề môi: "Em cũng tê liệt."
"Ha ha ha ha."
Lang Dương Dương nhìn bề ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng thực chất tính cách lại dịu dàng pha chút ngốc nghếch đáng yêu, sau khi quyết định gửi hành lý ở Thượng Hải về và xác định mối quan hệ với Trang Thạc, sự ngốc nghếch đáng yêu này dần lộ ra.
Sức mạnh của tình yêu chính là có thể biến những điều nhàm chán trở nên có nhiều chuyện để nói, rõ ràng là một ngày rất bình thường, ban ngày liên lạc qua lại trên Wechat, tối đến gọi video call vẫn có rất nhiều điều để nói.
Thấy cũng sắp 11 giờ, Lang Dương Dương ngày nào cũng phải dậy sớm làm bánh mì.
Trang Thạc nói: "Đi ngủ thôi."
Lang Dương Dương: "Vâng, cũng hơi buồn ngủ rồi, đúng rồi, bố anh thích gì không? Em mua quà mang qua."
"Ăn uống mặc chơi, bố anh đều thích hết." Trang Thạc nói xong, cảm thấy như hơi qua loa, bèn bổ sung thêm: "Ông ấy vẫn luôn là người rất dễ tính, em tặng gì ông ấy cũng thích."
Lang Dương Dương cuộn tròn trên ghế sô pha, Lôi Công đã ngủ say bên cạnh, ngáy o o, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Bánh kem đã đặt chưa? Nếu chưa đặt thì để em làm bánh kem sinh nhật được không?"
Trang Thạc buột miệng: "Chưa."
Lang Dương Dương: "Vậy thì tốt quá!"
Sau khi chúc ngủ ngon rồi cúp điện thoại, Trang Thạc mặc quần áo ra khỏi cửa thì vừa lúc thấy mẹ đánh mạt chược về.
"Chưa ngủ à?" Dì Tạ ngáp ngắn ngáp dài, chuẩn bị đi rửa mặt.
Trang Thạc: "Mẹ, bánh kem mẹ đặt ở tiệm nào thế?"
Dì Tạ: "Vẫn là tiệm của dì Lý ở đầu ngõ ấy mà."
Trang Thạc: "Có thể hủy được không?"
"Hả?"
"Xin mẹ đó."
Dì Tạ nheo mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng thông minh, hiểu ra vấn đề, bà mỉm cười, nói: "Cái thằng này, mẹ biết rồi, mai sáng sớm mẹ sẽ đi nói với dì Lý."
Trang Thạc: "Cảm ơn mẹ."
Dì Tạ: "Mẹ rất mong chờ bánh kem sinh nhật do con dâu tương lai của mẹ làm đấy."
Lúc mới quen Lang Dương Dương, Trang Thạc không thích mọi người xung quanh bàn tán về mình và Lang Dương Dương, nhưng bây giờ lại cảm thấy rất vui vẻ.
Sự thay đổi kỳ diệu này ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra.
Cuối tuần buôn bán tốt hơn, mỗi ngày phải chuẩn bị nhiều thứ hơn, dạo này Lang Dương Dương đều phải đến tiệm trước 6 giờ.
Bánh mì đồng quê Berlin đã trở thành món ăn thường trực, theo nhận xét của khách hàng là "Rất hợp với cà phê sữa", "Giòn giòn rất thích hợp để vừa ăn vừa làm việc vào buổi sáng".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!