Chương 21: (Vô Đề)

Du Du nói đây chính là trạng thái thường thấy của người đang yêu.

Lang Dương Dương không phủ nhận, khuỷu tay chống lên quầy bar, tay lướt điện thoại. Cậu vừa định tải xuống một phần mềm chỉnh sửa video thì phát hiện điện thoại hết dung lượng.

Mở phần cài đặt, cậu thấy WeChat chiếm dụng dung lượng nhiều nhất, lên tới 40GB.

Lang Dương Dương không có thói quen xóa lịch sử trò chuyện, trước đây đi làm cũng có điện thoại công ty, chiếc điện thoại 128GB này cậu dùng ba năm rồi mà chưa bao giờ gặp tình trạng này.

Album ảnh thì không thể xóa, bên trong toàn là ảnh của Lôi Công và một số ghi chép làm bánh ngọt, những năm qua cậu đã làm gì, đi đâu, chỉ có album ảnh trong điện thoại là biết.

Lang Dương Dương chọn tới chọn lui trong phần quản lý dữ liệu của WeChat, cuối cùng cũng xóa được một số thứ không quan trọng, nhưng người đứng đầu danh sách thì cậu vẫn chưa động đến.

"Xong, tải được rồi." Lang Dương Dương nói.

Du Du đang xay hạt cà phê mới, không ngẩng đầu lên, hỏi: "Xóa rồi à?"

Lang Dương Dương: "Xóa gì cơ?"

Du Du tỏ vẻ đã rõ, "Của anh Trang ấy, chắc cũng phải chiếm đến 20GB ấy chứ."

Lang Dương Dương cười, không nói gì, tiện tay nghịch chậu cây Trầu bà hồng hạc chân cam trên quầy bar, nghe Du Du vừa xay cà phê vừa lải nhải.

"Nhìn hai người kìa, đi đường cũng chụp ảnh, ăn cơm cũng chụp ảnh, có con chim nhỏ bay qua cửa cũng quay video, cà phê vẽ hình bị hỏng cũng phải quay video, điện thoại của anh không trụ nổi mấy ngày đâu."

"Nói gì vậy chứ…" Lang Dương Dương hơi ngại ngùng, cười bất lực.

Cuối cùng Du Du cũng xay xong bột cà phê, cô đậy nắp lại, ghé sát lại, nói: "Nếu hai người kết hôn, em sẽ tặng anh cái điện thoại 256GB, để hai người tha hồ chụp cho đã."

Lang Dương Dương: "Du Du ——"

Du Du: "Ok ok, em biết rồi, mà hôm nay mấy giờ hai người đi hẹn hò?"

Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường: "Hai ba giờ chiều."

Vừa qua thời gian cao điểm buổi sáng, những ngày thường từ mười giờ rưỡi sáng đến hai giờ chiều sẽ không có khách vào quán, chủ yếu là đơn đặt hàng online.

Lang Dương Dương đang ở trong phòng nướng bánh thử nghiệm làm bánh Madeleine với nhiều công thức khác nhau. Cậu vừa nhận được một lô hàng mới, đặt mua bột hạnh nhân của sáu thương hiệu khác nhau ở các khu vực khác nhau, muốn làm ra một loại bánh Madeleine có hương vị béo ngậy hơn, phù hợp với đồ uống lạnh hơn.

Lúc cậu đang dùng phần mềm phiên dịch để xem bảng thành phần của bột hạnh nhân thì cậu nghe thấy tiếng ai đó đang khóc thút thít bên ngoài, thò đầu ra từ chỗ cửa sổ phục vụ, thì ra là Hiểu Văn đến.

Sao lại khóc rồi?

Lang Dương Dương rửa tay rồi đi ra ngoài, Du Du đang vỗ vỗ lưng an ủi cô bé.

Lang Dương Dương rót một cốc nước, ngồi xuống đối diện hai người: "Sao thế Hiểu Văn?"

Nhìn thấy Lang Dương Dương, Hiểu Văn muốn kìm nén cảm xúc, nhưng nhìn thấy chiếc tạp dề làm bánh ngọt trên người cậu, cô bé lại không kìm được, những giọt nước mắt to như hạt đậu cứ thế lăn dài trên má.

Du Du đưa khăn giấy cho cô bé, nói với Lang Dương Dương: "Lại cãi nhau với mẹ rồi."

"Vẫn là chuyện công việc à?"

"Vâng."

Hiểu Văn ngẩng đầu lên: "Tại sao những việc em thích lại bị coi là không làm việc đàng hoàng, chẳng lẽ mọi chuyện em phải nghe theo lời họ sao? Em không có cả quyền lựa chọn nữa hay sao! Em đâu phải con rối!"

Lang Dương Dương và Du Du nhìn nhau, thở dài.

Bố mẹ Hiểu Văn làm buôn bán kinh doanh nhỏ, nhưng họ hàng xung quanh đều là người làm việc trong hệ thống cơ quan nhà nước, ai cũng cho rằng có công việc ổn định trong biên chế thì tốt hơn nhiều so với làm công ăn lương hay kinh doanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!