Chương 20: (Vô Đề)

Vấn đề đã khiến Lang Dương Dương bận tâm suốt nửa năm qua cuối cùng cũng được giải quyết. Khi Trang Thạc cắt thịt dê cho cậu, cậu đã nghĩ, thật ra cũng chỉ là đồ đạc trong bảy, tám cái thùng mà thôi, sau này dù có rời khỏi Trường Khê thì gửi đi cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.

Lang Dương Dương cũng rất thành thật đối diện với bản thân trong khoảng thời gian này, đây căn bản không phải là vấn đề của mấy cái thùng kia, mà là vấn đề trong lòng cậu.

Hiện tại cậu vẫn không thể chắc chắn Trường Khê có phải là nơi dừng chân cuối cùng của mình hay không, nhưng ít nhất cậu đã biết, cậu ở lại đây muốn phát triển.

Sự nghiệp, và cả tình cảm nữa.

Bất kể kết quả cuối cùng như thế nào, ít nhất hiện tại cậu đã có dũng khí để đưa ra quyết định.

Không giống như trước kia, cứ đấu tranh trong lòng hao tâm tổn sức suốt mấy tháng trời, đến lúc nước đến chân mới nhắm mắt chọn bừa một con đường trông có vẻ dễ dàng hơn.

Lang Dương Dương không phải người thích ăn hải sản, nhưng cá lù đù vàng nhỏ theo mùa ở đây thật sự rất tươi ngon.

Hấp, chiên giòn, rán muối ớt, nướng, tổng cộng chế biến bốn kiểu, Lang Dương Dương thích nhất là rán muối ớt và nướng, vậy nên dì Tạ liền đặt hai món này trước mặt cậu.

Món đùi cừu nướng mà Trang Thạc tâm tâm niệm niệm cũng được giữ lại, anh dùng dao nhỏ cắt xong, đặt vào đĩa riêng cho Lang Dương Dương.

"Tôi ăn không hết nhiều vậy đâu." Lang Dương Dương hạ giọng nói.

Trang Thạc vẫn đặt đĩa trước mặt cậu, sau khi ngồi xuống bên cạnh mới nhẹ giọng đáp: "Em ăn không hết tôi sẽ ăn."

Lang Dương Dương: "Không được, ngại lắm."

Nhưng đồ đã đặt trước mặt rồi, cả bàn vừa rồi còn nghe lời người khác nói xấu sau lưng, bây giờ có chút sợ Lang Dương Dương và Trang Thạc, đều giả vờ như không thấy, tự mình trò chuyện ăn uống.

Cuối cùng, Trang Thạc rất tự nhiên dọn dẹp phần thịt cừu nướng mà Lang Dương Dương không ăn hết.

Tuy rằng vẫn chưa quen với những buổi tụ họp có nhiều bậc trưởng bối như thế này, nhưng nhìn chung, cậu vẫn rất vui.

Đồ ăn ngon, nửa chừng sau thì tách khỏi đoàn người, cậu và Trang Thạc cùng nhau đi dạo trong nông trại.

Lang Dương Dương đã tò mò về con ngựa trong ảnh đại diện của Trang Thạc từ lâu, bình thường nhìn ảnh Trang Thạc đăng không thể cảm nhận được kích thước của nó.

Lúc tận mắt nhìn thấy có hơi giật mình, con ngựa cao khoảng một mét sáu lăm, toàn thân màu đen, lông bóng loáng, còn bóng bẩy hơn cả Lôi Công.

"To quá…"

"… Ừ."

Lang Dương Dương hoàn hồn: "Ý tôi là, con ngựa to quá."

Trang Thạc: "À, tôi biết."

Mặt đỏ bừng.

Lang Dương Dương nói gió to quá, Trang Thạc nói nắng đẹp quá.

Gió xuân vô tội là bà mối tốt bụng nhất, đương nhiên là chọn cách tha thứ cho hai người bọn họ rồi.

"Muốn thử cưỡi ngựa không?" Trang Thạc chuyển chủ đề.

Lang Dương Dương: "Tôi không dám."

Trang Thạc nói: "Nó rất ngoan."

Nói rồi tiến lên cởi dây cương con ngựa, giới thiệu với Lang Dương Dương: "Tên nó là Tiểu Khê, lại đây, có thể cho nó ăn chút gì đó, v**t v* cổ nó để làm quen."

Lang Dương Dương vẫn sợ, nhưng lại nghĩ Trang Thạc dắt ngựa chắc chắn sẽ không sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!