"Hả? A…." Phải mất mấy phút dì Hai mới hiểu được những lời Lang Dương Dương nói có nghĩa là gì.
Bà rất kinh ngạc, nhưng lại không dám lớn tiếng, chỉ nhẹ nhàng che miệng mình lại rồi nhìn xung quanh một chút, như thể sợ bị người khác nghe thấy vậy.
Lang Dương Dương khẽ mỉm cười, cậu không hề cảm thấy nhẹ nhõm chút nào, ngược lại còn có chút chua xót trong lòng.
Dường như khi nói ra những lời này, cậu đã chuyển gánh nặng trong lòng mình sang cho dì Hai.
Cả đời dì Hai đã sống ở thị trấn nhỏ này, bà kết hôn rồi sinh con và sống gò bó theo khuôn phép, làm sao dì có thể hiểu được những xu hướng tính dục ít ỏi này?
Cậu biết rõ điều này đối với dì là điều không thể chấp nhận được, nhưng cậu vẫn muốn nói ra.
"Dì, dì đừng lo lắng, dù không kết hôn con cũng sẽ sống tốt mà." Lang Dương Dương lên tiếng trấn an bà.
Cuối cùng dì Hai cũng bỏ bàn tay đang che miệng mình xuống, bà gượng cười: "Ừ, ừ…."
Bà cầm chiếc thìa nhỏ lên, múc một miếng bánh ngàn tầng, mãi một hồi lâu sau hai người vẫn không nói chuyện.
Sau khi dì Hai rời đi cũng là lúc tan sở, đối diện cửa hàng điểm tâm là một quán lẩu bò canh chua đã mở mấy chục năm, ngày thường lúc nào cũng kín chỗ, có một vài khách sẽ đến cửa hàng điểm tâm ngồi một chút để đợi bàn.
Đó là thời gian bận rộn nhất trong ngày.
Lang Dương Dương đưa sản phẩm mới của cửa hàng cho khách hàng quen dùng thử.
"Cái này ngon hơn."
"Tôi cũng thích món này, nếu nó ngọt hơn một chút thì ngon hơn nữa."
Lang Dương Dương nói cảm ơn rồi cầm đĩa rời đi.
Quả nhiên, tất cả mọi người đều thích loại bánh được khuấy bằng tay, người ta vắt hết óc suy nghĩ tạo ra máy nhồi bột và máy xay để hỗ trợ cho đầu bếp, nhưng kết quả là đồ ăn được làm thủ công bằng tay vẫn ngon hơn.
Giống như cậu, liều mạng cố gắng học hành để thi vào một trường đại học tốt, sau đó đầu quân vào một công ty lớn, nhưng cuối cùng cậu lại quyết định về quê mở một cửa hàng điểm tâm nhỏ.
Buổi tối, sau khi trời tạnh mưa, không khí thật trong lành, hoàng hôn cũng thật đẹp.
Tầng hai của cửa hàng là một khu vực ngắm cảnh rất tuyệt, ở đây ngồi đầy người, sau khi giao món tráng miệng, nhân viên làm việc bán thời gian của tiệm lấy điện thoại ra chụp hai bức ảnh rồi đăng lên tài khoản cửa hàng điểm tâm.
Cửa hàng điểm tâm tên là Brookside, nghĩa đen là bên dòng suối nhỏ, có một nhãn hiệu sôcôla Lang Dương Dương thường hay dùng lúc mới học làm bánh cũng tên như thế này.
Cửa tiệm có diện tích chưa đầy năm mươi mét vuông, tổng cộng có hai tầng, ngay lối vào có một khu đất nhỏ trồng một số loài hoa và cây cối. Phong cách nửa Tây nửa ta với tông màu tối rất phù hợp với con phố này.
Thành phố Trường Khê có địa hình đồi núi, Brookside nằm giữa con phố cổ miền núi này.
Bận rộn đến hơn bảy giờ thì chỉ còn lại hai bàn là học sinh đến đây làm bài tập sau giờ học, Lang Dương Dương lại bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai.
Du Du cũng vậy.
"À phải rồi, anh Dương Dương, em đã nhờ mẹ em hỏi rồi, nhưng nông trại kia bảo hết hàng, phải đợi mùa thu hoạch quả óc cho năm nay mới có." Du Du lại lắc lắc xem có hạt Mắc ca nào bị hỏng không.
Lang Dương Dương: "Ừ, sản lượng ít như vậy à?"
Du Du: "Em cũng không biết, hình như nông trại không chuyên trồng loại này, trong trang trại cũng chỉ có mấy cây óc chó già, nếu ăn không hết thì ông chủ mới bán một ít."
"Ừ, hy vọng năm nay có thể mua được." Lang Dương Dương vừa nói vừa đổ bột vào thau nhào bột, vừa chú ý đến số liệu trên cân điện tử để bổ sung.
Sau khi xong việc thì cũng đã 9h30, cậu đóng cửa lại rồi về nhà dắt chó đi dạo.
Một ngày của cậu đã trôi qua như thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!