Sau khi Trang Thạc xin số điện thoại của Hạ Giang từ chỗ Lang Dương Dương, liền như một cơn gió lao ra khỏi nông trại.
"Thật sự đi à?" Dì Hai đứng cạnh Lang Dương Dương, vẻ mặt khó tin.
Lang Dương Dương cũng tức giận vì Hạ Giang đi khắp nơi tung tin đồn nhảm, nhưng với tính cách của cậu, tuyệt đối sẽ không lái xe đi tóm người ta về.
Lang Dương Dương liếc nhìn dì: "Anh ấy…"
Hai người ban đầu còn đang rất tức giận, bị hành động của Trang Thạc làm cho ngơ ngác, nhìn nhau không nhịn được bật cười.
Một lúc sau, mẹ Trang Thạc cũng đến, trước mặt Lang Dương Dương mắng mỏ mấy người đồng nghiệp cũ một trận, nói muốn họ đến xin lỗi Lang Dương Dương.
"Không cần đâu dì." Lang Dương Dương nói.
Cậu không muốn làm khó dì Tạ.
"Sao lại không cần!" Dì Tạ tiến lên nắm lấy tay Lang Dương Dương: "Bọn họ chính là rảnh rỗi sinh nông nổi mà! Ăn bao nhiêu cũng không nhét đầy miệng được."
Sau đó, dì Tạ lại nói lần này chỉ gọi hai người đồng nghiệp nữ quan hệ tốt đến thôi, những người khác biết chuyện thì tự động đi theo, bởi vì trước đây bọn họ cũng thường đến nông trại chơi, nên bà không tiện từ chối.
Lang Dương Dương bị lời xin lỗi của dì Tạ làm cho ngượng ngùng, dì Hai cũng là người hiền lành, hai người đành theo dì Tạ quay lại.
Mấy người đồng nghiệp kia thấy Lang Dương Dương trở về thì cảm thấy thật mất mặt, chỉ nói một câu "Đừng để bụng".
Rõ ràng là họ không hề muốn xin lỗi, cũng không cho rằng mình nói sai làm sai.
Để không làm khó dì Tạ, Lang Dương Dương cũng không nói gì, cùng dì Hai nướng thịt sườn bên hồ.
Bên kia, con dê cũng đã bắt đầu được nướng, cá vàng nhỏ cũng được ướp xong, ngoài cá vàng nhỏ ra còn có một ít hải sản, đều do nhân viên của nông trại giúp sơ chế.
Dì Hai vừa phết nước sốt lên thịt sườn vừa lẩm bẩm: "Trang Thạc đi lâu như vậy mà chưa thấy về, chắc là không tìm được người đâu."
Lang Dương Dương dạ một tiếng.
Vừa rồi Hạ Giang còn nói mình sắp đến ga tàu cao tốc, Trang Thạc từ Nam Khê chạy đến đó ít nhất cũng phải nửa tiếng, chắc là không tìm được người.
Loại người gian xảo như Hạ Giang chắc chắn đã chuồn mất rồi.
Nhưng Trang Thạc có thể làm đến mức này, Lang Dương Dương đã cảm thấy rất tốt rồi.
Thật lòng mà nói, ban đầu Lang Dương Dương nghĩ, Trang Thạc có thể sẽ nói với cậu những câu như "Tôi không để ý", "Tôi không tin bọn họ", "Không sao đâu, đừng để bụng, tôi hiểu mà".
Hoặc cũng có thể giống như dì Tạ, mắng chửi những kẻ tung tin đồn kia một trận, giúp cậu xả giận.
Có thể làm được một trong hai điều trên thì đã rất tốt rồi.
Không ngờ anh lại trực tiếp lái xe đi tìm kẻ tung tin đồn, bắt hắn ta đến đối chất.
Không thể đưa Hạ Giang đến đây cũng không sao, Lang Dương Dương cảm thấy vậy là đủ rồi.
Lúc dê nướng đã chín được một nửa, Lang Dương Dương thấy xe của Trang Thạc chạy đến, bị cây cối che khuất, Lang Dương Dương đứng dậy chờ anh, cho đến khi Trang Thạc và Hạ Giang xuất hiện tại bãi đất trống.
Sắc mặt Hạ Giang rất khó coi, nhìn không giống như tự nguyện đến.
Lang Dương Dương và Trang Thạc nhìn nhau, cằm Trang Thạc hơi nhếch lên như đang nói với Lang Dương Dương: "Thấy chưa, tôi đã nói là sẽ lôi hắn ta đến mà, làm được rồi này."
Nhìn vẻ mặt ấm ức của Hạ Giang, Lang Dương Dương suýt nữa thì bật cười.
Mười mấy người ở đây cũng chú ý đến Trang Thạc đã trở lại, còn dẫn theo một người, người đàn ông béo mập kia cau mày nhìn Hạ Giang một lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!