Chương 18: (Vô Đề)

Chuyện về mấy chú cún mà nói ra thì thật sự không có hồi kết.

Trang Thạc kể, trước kia khi còn trong quân đội, bọn họ cũng nuôi chó. Sau này về quê, trại huấn luyện đã nhận nuôi những chú chó lang thang. Có lần, một người bạn đi xa, gửi chó ở chỗ anh, một tháng sau quay lại đón, con chó bull vốn dĩ hung dữ, hay tranh ăn đã trở thành một chú chó ngoan ngoãn.

Sau đó chuyện này truyền ra ngoài, có người đến nhờ anh huấn luyện chó, nhưng Trang Thạc bình thường cũng rất bận, mỗi năm chỉ có thể huấn luyện được hai ba con.

Nghe thì thấy rất lợi hại, nếu như Lôi Công thực sự có thể bỏ được tật xấu, có thể chơi đùa cùng những chú chó khác thì tốt biết mấy.

Bản thân cậu nuôi nó ngần ấy năm, lại nuôi nó trở thành chú chó cô độc giống như mình.

Điện thoại là do Lang Dương Dương về đến nhà mới kết thúc cuộc trò chuyện, lúc tắt điện thoại, nhìn thấy thời gian trò chuyện trên điện thoại mà giật mình.

46 phút.

Đây là cuộc điện thoại dài thứ hai mà Lang Dương Dương từng gọi trong đời, lần dài nhất nếu không nhầm là một cuộc điện thoại công việc vào đêm giao thừa.

Lãnh đạo yêu cầu một nhà thiết kế như cậu phải giải quyết vấn đề phân luồng đơn hàng tồn đọng trong dịp Tết.

Còn hai ngày nữa là đến cuối tuần, những ngày không có chuyện gì đặc biệt trôi qua thật tẻ nhạt.

Đi làm, tan làm, dắt chó đi dạo, ăn cơm, lúc trời nắng thì ngồi trên ban công nhỏ, lúc trời mưa thì ngồi bên cửa sổ ngẩn ngơ.

Ba bốn giờ chiều thứ sáu, trong quán chỉ có ba bàn khách, Lang Dương Dương tìm một chỗ bên cửa sổ, cậu đang dùng máy tính đặt hàng.

Du Du và Hiểu Văn đang trò chuyện ở quầy bar. Mấy hôm nay tâm trạng Hiểu Văn không tốt, bởi vì cô ấy cảm thấy mình thích cà phê và bánh ngọt, muốn tiếp tục học hỏi ở tiệm, nhưng bố mẹ lại cho rằng cô ấy đang lãng phí thời gian, muốn cô ấy đi tìm một công việc thực tập tử tế.

Trang web thường xuyên đặt hàng hiện tại có một số mặt hàng đã hết, trên các trang web khác thì không đạt đến số lượng đặt hàng tối thiểu, đành phải lên Taobao tìm người bán hàng xách tay.

Vào một buổi chiều nhàn rỗi, việc dạo Taobao thực sự là một việc vừa nhàn nhã vừa nguy hiểm, nửa tiếng sau cậu đã đặt một chiếc ghế sofa mới, hai phần đồ ăn vặt cho Lôi Công, mười hai chiếc cốc cà phê bằng gốm sứ thủ công, tám cuốn sách hướng dẫn đang được giảm giá,… tổng cộng mười mấy đơn hàng.

Tất nhiên, nguyên liệu làm bánh ngọt cũng đã được mua.

Brookside trang trí theo phong cách cổ điển, gần đây lại được bổ sung thêm rất nhiều cây xanh, được bài trí ở khắp các quầy bar bằng gỗ anh đào sẫm màu, ánh đèn vàng ấm áp kết hợp với cây trầu bà lục bảo và thu hải đường càng thêm phần thú vị.

Cuối tuần, những người đến Brookside check

-in ngày càng đông, Hiểu Văn nghe nói là có một hot blogger đã đăng bài review về quán.

Lẽ ra là chuyện đáng mừng, nhưng đến giờ nghỉ trưa, Lang Dương Dương lên mạng tìm kiếm thông tin về tiệm bánh ngọt, lại thấy không ít bình luận khen ngợi môi trường và đồ uống rất tuyệt, nhưng phần lớn bánh ngọt chỉ ở mức trung bình.

Tâm trạng Lang Dương Dương không vì điều này mà có quá nhiều biến động, sau khi tắt điện thoại vẫn làm việc bình thường.

Chỉ là, cảm xúc phẳng lặng này, lúc yên tĩnh lại như thủy triều lặng lẽ ập đến.

Lang Dương Dương nhìn khung cảnh vùn vụt trôi qua ngoài cửa sổ, trong lòng có chút nghèn nghẹn.

Mặc dù như vậy rất dễ bị tiêu hao năng lượng tích cực, nhưng cậu vẫn không nhịn được tự vấn bản thân, rốt cuộc mình đang theo đuổi điều gì.

Trên đường đi, dì Hai nhắn tin hỏi cậu đã xuất phát chưa.

Lang Dương Dương trả lời là đang về nhà lấy đồ rồi đi.

Ghế ngồi bên cạnh đặt một chiếc hộp giữ nhiệt bằng xốp, bên trong là bánh Mont Blanc do cậu tự tay làm, coi như là quà mang từ cửa tiệm đến đi.

Chiếc bánh Mont Blanc này, liệu có quá bình thường hay không.

Cậu về nhà là để thay quần áo.

Bình thường đi làm đều mặc đồng phục, ra ngoài thì ăn mặc xuề xòa, nghĩ đến hôm nay phải gặp Trang Thạc, còn có người thân, bạn bè của anh ấy, vẫn nên ăn mặc đẹp một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!