Chương 17: (Vô Đề)

"Cháu…!"

Lang Dương Dương sợ hãi nhìn trái nhìn phải, xác nhận bên cạnh thật sự không có ai mới thở phào nhẹ nhõm: "Cháu nói gì vậy, tụi chú mới quen nhau có mấy ngày."

Lang Thanh Vũ gật đầu: "Vậy, chú nhỏ có thích anh ấy không?"

Nói xong liền quay đầu nhìn về phía quầy bar.

Chưa đợi Lang Dương Dương trả lời, Lang Thanh Vũ lại lẩm bẩm: "Cháu cảm thấy hình như anh ấy rất thích chứ, ánh mắt lúc nhìn chú cứ sáng rực lên, lúc nãy chú giới thiệu anh ấy, anh ấy còn vui đến mức sắp cười thành tiếng luôn rồi."

Lang Dương Dương dựa lưng vào ghế, cũng nhìn về phía quầy bar nơi Trang Thạc đang nén bột cà phê, hơi nghiêng đầu: "Thật sao…"

Lúc hai người đang trò chuyện, Lang Nguyệt gọi điện thoại cho Lang Dương Dương, hỏi Lang Thanh Vũ có còn ở quán anh không, Lang Dương Dương nói có. Lang Nguyệt liền bảo Lang Thanh Vũ ở lại tiệm bánh làm bài tập, lát nữa tan làm cô sẽ đến đón con bé về.

Bàn ghế trong tiệm bánh đều có chiều cao rất thoải mái, không phải kiểu nhìn đẹp mắt, nhưng lại không được thiết thực cho lắm như phong cách Ins, thường có học sinh rủ nhau đến đây làm bài tập.

Để cho Du Du tan ca sớm, Lang Dương Dương và Trang Thạc bận rộn đến gần chín giờ tối, Lang Nguyệt đến đón Lang Thanh Vũ về nhà.

Trong quán đang phát một bản nhạc jazz nào đó, còn lại hai bàn khách, đều là những cặp đôi trẻ đang trò chuyện.

Trang Thạc đi mua đồ ăn đóng hộp về, hai người ngồi đối diện nhau ăn bữa tối.

"Mệt không?" Trang Thạc hỏi.

Lang Dương Dương: "Cũng bình thường."

Trang Thạc: "Cảm lạnh đỡ hơn chưa, nhìn sắc mặt em tốt hơn nhiều rồi."

Lang Dương Dương tay cầm đũa, tay kia giơ lên áp mu bàn tay lên mặt mình: "Ừ nhỉ, đúng là không còn cảm thấy đau đầu gì nữa, cũng có sức lực hơn rồi."

Ở trong phòng nướng bánh, trong hương thơm của lúa mì và kem sữa, chuyên tâm nhào bột, pha chế, trang trí bánh ngọt, đối với Lang Dương Dương mà nói có lẽ đây là liều thuốc tốt nhất.

Ít nhất là liều thuốc chữa tâm bệnh.

Đồ ăn là món xào thanh đạm theo mùa, không có khẩu vị lắm nhưng Lang Dương Dương cũng ăn hết nửa hộp cơm.

Chín giờ tối, khách đã về hết, Lang Dương Dương cũng ăn cơm xong rồi uống thuốc, khôi phục lại sức lực.

Cậu đi vào phòng nướng bánh chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai, lúc ra ngoài thì thấy Trang Thạc đang lau nhà, tầng hai đã dọn dẹp xong.

Cũng không nói gì thêm, Lang Dương Dương đi dọn dẹp máy pha cà phê và quầy bar.

Nhạc trong quán vẫn chưa tắt, lúc mở vòi nước rửa chén đĩa, bài hát vang lên là một bài hát mà cả hai đều rất quen thuộc.

Lang Dương Dương quen thuộc là bởi vì trước đây cậu thường nghe.

Trang Thạc quen thuộc là bởi vì gần đây anh cũng thường nghe.

Bài hát "Karma Chameleon" của ban nhạc pop kỳ cựu đến từ nước Anh, Culture Club.

Tiếng guitar điện tử và trống hòa âm vui nhộn vô cùng sống động, giai điệu sôi nổi mang đến sức sống cho buổi tối thường ngày có phần mệt mỏi, nhưng lại ấm áp này.

Hai người một người cầm khăn lau bát đĩa, một người cầm cây lau nhà đều theo bản năng lắc lư theo điệu nhạc, lúc nhìn về phía đối phương thì ăn ý mỉm cười.

Hình như cuộc sống mà dì Hai từng nói, thật sự đã xuất hiện rồi.

Dọn dẹp xong, Trang Thạc đưa Lang Dương Dương về nhà, trên đường đi, nhân viên nông trại gọi điện thoại đến nói chuyện công việc, Trang Thạc nói lát nữa sẽ gọi lại.

Đến ngõ nhà Lang Dương Dương, xe không thể đi vào được nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!