"Hả?" Lang Dương Dương đang đưa cà phê lên miệng, nghe vậy liền khựng lại, cà phê suýt nữa thì đổ ra ngoài. "Không có không có."
Nói xong, cậu lập tức nhận ra phản ứng của mình có phần không ổn, có thể sẽ khiến Trang Thạc tổn thương. Cậu vội vàng ngẩng đầu lên nhìn anh.
Không ngờ Trang Thạc không những không tức giận, ngược lại còn rất nghiêm túc nói: "Là tôi đang theo đuổi anh chủ của em."
Nghe thấy Lang Dương Dương phủ nhận, vốn dĩ Du Du còn có chút tiếc nuối, kết quả lại nghe được Trang Thạc nói như vậy, nhất thời hả hê vô cùng, cô nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Lang Dương Dương mà cười ha hả không ngớt.
Tuy rằng Du Du bị bong gân chân, nhưng tay và miệng vẫn còn hoạt động tốt lắm.
Lang Dương Dương làm bánh ngọt trong phòng nướng bánh, Du Du ở quầy bar chỉ huy nhân viên bán thời gian.
"Phải chính xác từng gram một, mỗi cốc đều phải cân lên xem bao nhiêu gram, nếu không hương vị sẽ khác nhau, khách hàng sẽ cảm thấy chúng ta không chuyên nghiệp."
"Được, tôi hiểu rồi."
"Anh lấy giúp em bình French Press, cái thứ nhất ở hàng thứ hai đó."
"Được, tôi biết rồi."
"Hai cốc này dùng bộ cốc sứ hoa tulip."
"Được."
"Ở chỗ đầu tiên bên phải trong tủ!"
"Được, tôi biết rồi."
Lang Dương Dương đang dùng tay nghiền khoai môn, nghe thấy bên ngoài liên tiếp vang lên tiếng "Được, tôi biết rồi.", cậu phì cười, cười tươi đến nỗi đuôi mắt cũng hiện rõ nếp nhăn.
Cậu nghĩ đến lúc trước anh ở trong quân đội, liệu có như vậy không.
"Được, tôi biết rồi, vâng, tôi hiểu rồi!" Lang Dương Dương lén học theo giọng điệu của nhân viên mới, lại tự mình chọc cười.
"Cười gì vậy?"
"A!"
Lang Dương Dương ngẩng đầu lên, không biết Trang Thạc đã đi tới từ lúc nào, chiếc tạp dề không vừa vặn trông như đang cosplay, thật khó mà diễn tả được bằng lời.
Ánh mắt cậu bất giác liếc xuống phía dưới, tưởng tượng xem bên trong nếu không mặc đồ thì sẽ như thế nào.
Lang Dương Dương giơ chiếc dao gọt vỏ lên: "Tùy tiện cười chút thôi."
Cửa sổ kính ở quầy bán hàng đang mở, Trang Thạc nghiêng người dựa vào bên cạnh: "Haizz…"
"Sao vậy?" Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn anh.
Khuôn mặt dữ dằn của Trang Thạc lại hiện lên vẻ tủi thân: "Đã nhiều năm rồi không đi làm thuê cho ai, hôm nay cũng coi như là được trải nghiệm lại một lần."
Lang Dương Dương mỉm cười, biết anh đang nói đến Du Du không hề nương tay.
"Tính Du Du là như vậy, không có ác ý đâu, nói nhỏ cho anh biết nhé, cô ấy mắc chứng ghét người ngu ngốc."
"Chứng ghét người ngu ngốc là gì?"
"Chính là không thể chịu đựng được hành vi ngu ngốc hoặc thiếu hiểu biết của người khác, nhìn thấy người khác làm chuyện ngu ngốc liền cảm thấy tức giận và bực bội, nói đơn giản là… ghét người ngu ngốc."
Trang Thạc suy nghĩ một hồi, "Nhưng mà tôi cũng đâu có ngu ngốc, tôi chưa từng tiếp xúc với pha chế cà phê, rất nhiều từ chuyên môn cô ấy nói tôi đều không hiểu, cái gì mà French Press, túi lọc, cho tôi làm thêm một ngày nữa chắc chắn tôi sẽ quen thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!