Chậm rãi đi bộ về nhà đã hơn mười hai giờ đêm. Thấy Lang Dương Dương uống thuốc xong, Trang Thạc mới đứng dậy chuẩn bị về.
"Hay là…" Lang Dương Dương ngập ngừng.
"Không không không, tôi lái xe về rất nhanh." Trang Thạc vội vàng đáp.
Anh hiểu sự lo lắng trong lòng Lang Dương Dương, hiểu rõ cả hai người hiện tại đều đang thể hiện ưu điểm của bản thân. Cần có thời gian để từ từ bóc tách lớp ngụy trang tự bảo vệ này.
Chuyện ở lại qua đêm, vẫn chưa phải lúc.
"Vậy tôi tiễn anh ra ngoài." Lang Dương Dương đứng dậy, không cho Trang Thạc cơ hội từ chối.
Trang Thạc gật đầu đồng ý.
Đến cổng lớn, Trang Thạc nói: "Được rồi, đến đây thôi, cậu vào đi, ngoài trời lạnh lắm."
Lang Dương Dương vịn một tay vào cánh cổng sắt lớn, các ngón tay theo bản năng xoa nhẹ lên cánh cổng để giải tỏa căng thẳng.
"Anh lái xe cẩn thận nhé, về đến nhà nhắn tin báo cho tôi một tiếng."
"Được."
"Vậy, tạm biệt."
Trang Thạc vẫn chưa đi, cúi đầu một lát rồi ngước mắt nhìn Lang Dương Dương: "Ngày mai cậu có đến cửa tiệm không?"
Lang Dương Dương: "Vẫn phải đi."
Trang Thạc: "Cậu nói nhân viên trong tiệm đều không đến được, vậy tôi đến giúp cậu nhé, được không?"
Lang Dương Dương theo bản năng từ chối: "Không cần đâu, phiền anh quá."
Trang Thạc không bỏ cuộc: "Vậy coi như tôi đến làm thêm hai ngày, cậu trả lương cho tôi là được."
Bình thường cửa tiệm có ba người, bây giờ chỉ còn lại một mình, lại còn bị ốm, chắc chắn sẽ không xoay sở nổi.
"Dạo này tôi rất thiếu tiền, thật đấy." Trang Thạc đột nhiên nghiêm túc.
Lang Dương Dương bật cười, đôi mắt cong cong, gò má ửng hồng vì cơn sốt chưa dứt, khiến Trang Thạc cũng phải bật cười theo.
Lang Dương Dương nói: "Được rồi, mười giờ sáng đến tám giờ tối, một ngày một trăm hai, bánh ngọt tùy chọn, cà phê thoải mái uống."
"Được!"
"Tạm biệt."
Trang Thạc nhanh chóng lên xe về nhà nghỉ ngơi lấy sức. Lang Dương Dương cũng mệt mỏi ngủ thiếp đi, ngủ một giấc đến tận sáu giờ sáng, vội vàng bò dậy dắt chó đi dạo rồi vội vàng đến cửa tiệm.
Trên đường đi, Lang Dương Dương suy nghĩ xem hôm nay có thể làm gì.
Đi được nửa đường, đang suy nghĩ thì một chiếc xe dừng lại bên cạnh. Lang Dương Dương tưởng mình chắn đường nên bước nhanh hơn về phía trước, nhưng vừa quay đầu lại thì nhìn thấy chiếc xe quen thuộc.
Trang Thạc hạ cửa kính xe xuống: "Chào buổi sáng!"
Trong xe đang phát nhạc, âm lượng đã được vặn nhỏ nên không nghe rõ là bài gì.
Lang Dương Dương: "Sao anh đến sớm vậy?"
Trang Thạc: "Tôi biết mỗi ngày cậu đều đến cửa tiệm từ rất sớm, tôi đến lau nhà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!