Chương 14: (Vô Đề)

Lang Dương Dương nhăn mặt, liếc nhìn hắn ta một cái, không nói gì.

Người đàn ông kia ra vẻ không hiểu, cười ha ha rồi ngồi xuống cạnh Lang Dương Dương: "Cao thế nhỉ? Có phúc đấy."

"Chào anh." Trang Thạc chủ động chào hỏi.

Tuy chủ động nhưng giọng điệu của Trang Thạc không hề nhiệt tình, chỉ cần dùng nửa con mắt cũng có thể nhìn ra, Lang Dương Dương không ưa người đàn ông này. Giọng anh cứng nhắc, nét mặt cũng hung dữ.

Người đàn ông kia vẫn tươi cười: "Chào anh chào anh, tôi là Hạ Giang, bạn của Dương Dương."

Trang Thạc cười gượng gạo: "Vậy à?"

"Ừ, chúng tôi quen nhau ở Thượng Hải, là đồng hương, hồi cấp hai còn học chung lớp, sau nghe nói Dương Dương về quê tôi còn không tin, không ngờ là thật."

Hạ Giang thao thao bất tuyệt, "Anh với Dương Dương là quan hệ gì vậy? À mà, Dương Dương bị sao thế? Bị ốm à?"

Trang Thạc: "Ừm, cậu ấy đang không được khỏe, để hôm khác nói chuyện."

Lang Dương Dương khẽ quay đầu nhìn Trang Thạc, không ngờ anh lại thẳng thừng đuổi khách như vậy.

Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt Hạ Giang cũng tắt ngúm.

Ánh mắt hắn ta nhìn Lang Dương Dương vừa xấu hổ vừa căm hận.

Lang Dương Dương liếc hắn ta một cái, vẫn nể mặt cười trừ: "Xin lỗi."

Hạ Giang: "Vậy… được rồi, nhưng mà vẫn chúc mừng cậu nhé, về quê mà tìm được người chu đáo như vậy… haha, không nói nữa, cậu hiểu mà."

"Tôi hiểu gì?" Cảm giác cáu kỉnh bực bội của Lang Dương Dương đã lên đến đỉnh điểm, cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Giang đang đứng dậy, ánh mắt ngập tràn vẻ chán ghét.

Hạ Giang: "Không có gì."

Lang Dương Dương: "Cậu muốn nói gì?"

Hạ Giang lại nở nụ cười khó hiểu: "Haiz, cậu đúng là, lúc nào cũng không chịu nói, trước kia yêu đương không nói, làm cho vợ người ta tìm đến tận nhà, bây giờ yêu đương cũng không nói."

"Tại sao tôi phải nói với cậu?"

"Chúng ta là đồng hương mà!"

Lang Dương Dương tức đến nghẹn thở, đầu óc choáng váng, chỉ muốn lao đến cho anh ta một đấm.

Hạ Giang còn định nói gì đó, Trang Thạc liếc mắt một cái, anh vốn đã hung dữ, lúc nhíu mày đôi mắt phượng càng thêm sắc bén như dao.

Hắn ta do dự một chút rồi nói: "Tôi về trước nhé, cậu chú ý sức khỏe, khi nào rảnh tôi mời cậu ăn cơm."

Hạ Giang đi rồi, Lang Dương Dương khẽ rủ mắt, im lặng hồi lâu.

Một là không biết nói gì, hai là thật sự mệt mỏi không còn sức lực.

Trang Thạc không nói gì, chỉ ngồi bên cạnh, không chơi điện thoại cũng không dáo dác nhìn ngó, chỉ nhìn chằm chằm mu bàn tay Lang Dương Dương.

Đêm tháng tư ở Trường Khê vẫn còn lạnh, phòng khám nằm bên cạnh một khu chung cư cũ, hai ngày nay nhiều người bị cảm, gần mười giờ rồi mà vẫn còn rất nhiều người truyền dịch.

Có một ông cụ đang ngồi cạnh vợ truyền dịch, trời lạnh, ông đặc biệt mang theo một túi chườm nóng để bà cụ chườm tay cho ấm.

Trang Thạc nhìn một lúc, rồi quay sang nhìn tay Lang Dương Dương, trắng bệch không chút huyết sắc.

"Chắc là tay cậu ấy lạnh lắm." Trang Thạc thầm nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!