"Hả? Vậy sao?" Lang Dương Dương đưa tay lên sờ trán, không cảm thấy gì khác lạ, "Chắc không phải đâu."
Trang Thạc nói: "Trán cậu toàn là mồ hôi, mặt cũng đỏ bừng lên rồi kìa."
Anh không biết phải diễn tả cảm giác đó như thế nào, người bị sốt thường trông có chút mơ màng, chính là cái kiểu mắt long lanh nước, cả người mềm nhũn ra.
Không diễn tả được, lại sốt ruột, Trang Thạc muốn tiến lên thử nhiệt độ.
Lang Dương Dương vội nói: "Chắc là do nóng thôi, không sao đâu."
Cậu từ chối không rõ ràng, Trang Thạc suýt nữa thì không nhận ra, nhưng trong đầu lại hiện lên những lời mẹ anh vừa nói.
"Nó hồi bé sống khổ cực, nhiều năm nay tự bươn chải bên ngoài, quen rồi, quá sốt sắng sẽ khiến nó sợ hãi."
"Được rồi, vậy lát nữa xem lại, có bị chóng mặt, mệt mỏi không nhé?" Trang Thạc nói.
Lang Dương Dương: "Hình như có một chút, nhưng không sao đâu, đi thôi, xuống núi trước."
Lang Dương Dương và dì hai còn phải đến mộ ông bà cố để cúng bái, Trang Thạc và dì Tạ cũng phải đến nơi khác.
Lúc này đã mười giờ, lúc xuống núi có chút nắng, nước trên tán cây còn chưa khô, đã có ánh nắng chiếu rọi trên má.
Hương cỏ xanh um tùm, cảm giác thật kỳ diệu.
Mấy người lớn đi trước, Lang Dương Dương và Trang Thạc đi sau, Trang Thạc vốn đã xách giúp rất nhiều đồ, thấy Lang Dương Dương không khỏe, lại cầm lấy giỏ trên tay cậu đeo lên vai, nửa người trên treo đầy đồ, trông hơi buồn cười.
Lang Dương Dương nhìn dáng vẻ đen hôi lực lưỡng của anh, vừa xấu vừa đẹp trai, không khỏi bật cười.
Lang Dương Dương: "Bây giờ mọi người đi đâu?"
Trang Thạc: "Đến bên ông cố tôi, còn khá xa, khi nào cậu về thành phố Trường Khê?"
Anh đang nghĩ đến việc tới đón Lang Dương Dương.
Lang Dương Dương nói: "Cúng bái ông bà cố xong, buổi trưa sẽ về, Du Du và Hiểu Văn đều xin nghỉ rồi, trong tiệm cần người."
Trang Thạc: "Về nhớ đo nhiệt độ rồi mua thuốc uống đấy."
Lang Dương Dương: "Vâng."
Hai người nhanh chóng đi đến chân núi, Trang Thạc và dì Tạ giúp bọn họ chất đồ vào xe, sau đó hai nhà chào tạm biệt, lần lượt lái xe vào thị trấn rồi đi về hai hướng khác nhau.
Mộ ông bà cố gần hơn, vị trí cũng không hẻo lánh, có các chú bác trong họ đang dọn dẹp, Lang Dương Dương chỉ cần đứng bên cạnh bày biện đồ đạc là được.
Lúc đang ngồi xổm bên cạnh miếu Sơn Thần thắp hương, Lang Thanh Vũ đi tới.
"Chú nhỏ."
"Hả?"
"Chú là gay à?"
"…"
Lang Thanh Vũ xán lại gần, tay cầm một xấp giấy, hạ giọng nói: "Cháu nghe mẹ cháu nói, chú là gay đúng không?"
Lang Dương Dương quay đầu nhìn cô bé: "Làm gì thế?"
Lang Thanh Vũ hiếm khi nịnh nọt như vậy, cô bé cười hỏi: "Vậy lúc chú yêu đương thì như thế nào? Đồng tính luyến ái yêu đương như thế nào ạ? Chú có chơi với con gái nữa không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!