Chương 12: (Vô Đề)

"Cháu chào dì ạ." Lang Dương Dương nói.

Cậu mỉm cười lịch sự, che giấu rất kỹ tia bối rối và xa cách trong mắt.

Dì Tạ có làn da trắng, cao gần mét bảy, hơi mập, cười rất hiền, dì Hai gọi dì ấy là chị, nhưng nhìn bề ngoài, dì Hai có vẻ lớn tuổi hơn.

Có lẽ do hoàn cảnh sống của hai người khác nhau rất nhiều, tâm trạng cũng ảnh hưởng đến ngoại hình, điều này người lớn tuổi nào cũng hiểu.

"Thật trùng hợp, không ngờ lại gặp cháu ở đây." Ánh mắt dì Tạ nhìn Lang Dương Dương vô cùng trìu mến.

Lang Dương Dương gật đầu cười: "Dạ vâng, nhà dì cũng ở gần đây sao ạ?"

Dì Tạ: "Nhà mẹ dì ở đây, ngày lễ tết đều về đây tảo mộ, dù sao cũng gần mà."

"Đúng vậy, lấy chồng gần cũng tốt." Dì Hai tiếp lời.

Nói rồi nhìn sang Lang Dương Dương, ý muốn giới thiệu cậu.

Sau đó, dì Tạ chuyển chủ đề sang Lang Dương Dương: "Dương Dương làm công việc gì?"

Lang Dương Dương: "Cháu mở một tiệm bánh ngọt nhỏ, ở con phố giữa sườn núi."

Dì Tạ: "Vị trí đó rất tốt, khách du lịch cũng đông, Dương Dương giỏi quá."

"Cũng bình thường ạ." Lang Dương Dương cười ngại ngùng.

Dì Tạ lại hỏi: "Vậy trước đây cháu cũng làm nghề này sao?"

Lang Dương Dương thành thật trả lời: "Dạ không ạ, trước đây cháu làm việc ở công ty."

Nói xong, thấy dì Tạ vẫn đang chờ đợi, cậu tiếp tục: "Làm thiết kế, UX disigner ạ."

Nói xong, hai vị trưởng bối đều ngơ ngác, trên đầu đầy dấu chấm hỏi.

Lang Dương Dương: "Là… lấy trải nghiệm người dùng làm trung tâm… thực ra là một nhà thiết kế, thiết kế trang web đó ạ."

"Ồ…" Hai vị trưởng bối đồng thanh, dì Tạ quay sang nói với dì Hai: "Tôi biết rồi, chính là khi chúng ta mua đồ trên Taobao, vuốt sang trái là gì, vuốt sang phải là gì, những trang đó do cháu nó thiết kế đấy."

Nói xong quay sang nhìn Lang Dương Dương: "Giỏi quá! Vừa biết thiết kế, vừa biết làm bánh ngọt mở tiệm, đa tài quá."

Lang Dương Dương: "Dì quá khen ạ."

"Đúng rồi, nhà em là cái mộ phía trên kia phải không?" Dì Tạ hỏi.

Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn theo hướng dì Tạ chỉ, dì Hai trả lời là đúng, phía trên chỉ còn một ngôi mộ, chính là của ông bà Lang Dương Dương.

Khi dì Tạ định lên tiếng, Lang Dương Dương đã lên tiếng trước: "Dì Tạ và dì Hai cứ trò chuyện, cháu lên dọn dẹp cỏ dại một chút."

Nói xong cũng không đợi họ đồng ý, cậu liền xoay người đi lên.

Dì Hai ở phía sau nói: "Cháu có biết ở đâu không đấy?"

Lang Dương Dương đáp: "Dạ biết ạ!"

Vừa mới nói, phía trên chỉ còn mộ nhà mình, tìm kiếm một chút sẽ thấy. Cậu thực sự không quen trò chuyện thân thiết với người lớn tuổi, đặc biệt là mẹ của Trang Thạc.

Cảm giác giống như đang báo cáo với sếp bằng một bản PPT chỉ có tiêu đề.

Dì Tạ rất hiền lành, cởi mở và hoạt bát, đối với cậu toàn là khen ngợi và đánh giá cao, điều này Lang Dương Dương cũng nhìn ra được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!