Lang Dương Dương lưỡng lự một lúc rồi hỏi: "Bây giờ phải quyết định luôn sao?"
Nhân viên chăm sóc khách hàng ở đầu dây bên kia trả lời: "Không cần, không cần đâu ạ. Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh vì anh là khách hàng thuê dài hạn, nên cần phải quyết định trước một tuần khi hợp đồng hết hạn. Sau đó, anh chỉ cần thao tác trên trang web là được."
"Cảm ơn."
"Không có gì ạ. Vậy tôi xin phép, không làm phiền anh nữa. Chào anh!"
Đầu dây bên kia đã cúp máy, Lang Dương Dương vẫn cầm điện thoại, một lúc sau mới khẽ nói: "Tạm biệt."
Còn ba tuần nữa.
Chuông gió trước cửa hàng leng keng, có mấy cô gái rủ nhau vào, đứng trước quầy gọi món. Hiểu Văn quay sang hỏi cậu: "Anh Dương Dương, còn bánh kem cacao cam không ạ?"
Lang Dương Dương hoàn hồn: "À, còn. Đợi anh một chút."
Nói xong, cậu đi vào bếp, cắt miếng bánh kem cacao cam cuối cùng còn lại, đặt vào đĩa sứ tinh xảo rồi mang ra quầy.
Thấy Lang Dương Dương mang bánh ngọt ra, các cô gái đều nhìn thêm vài lần. Lang Dương Dương mỉm cười lịch sự, xoay người quay lại phòng nướng bánh bận rộn.
Bận rộn đến tận 9 giờ rưỡi tối, cậu và Du Du mới tan ca.
Lang Dương Dương đã chuẩn bị xong nguyên liệu cho ngày mai, cùng Du Du ra về.
"Anh Dương Dương, mai là Tết Thanh Minh, em phải đến 2 giờ chiều mới đi làm được. Hiểu Văn xin nghỉ hai ngày cộng thêm một ngày nghỉ lễ Thanh Minh, phải ba ngày nữa mới quay lại ạ." Du Du nói.
Lang Dương Dương: "Ừ, anh biết rồi. Không vấn đề gì."
Sao lại nhanh như vậy, mới chớp mắt đã đến Tết Thanh Minh rồi. Bao năm qua sống ở ngoài, Lang Dương Dương chưa từng cúng bái tổ tiên vào dịp Tết Thanh Minh.
Cậu không có cảm xúc gì với tất cả các ngày lễ truyền thống.
Nếu được nghỉ, thì coi như là ngày nghỉ ngơi. Nếu không được nghỉ, thì căn bản cậu cũng chẳng để ý đến.
Đi làm xa nhà, lại không có người thân, đa số thời gian đều trải qua ngày lễ như vậy.
Trên đường về nhà, dì Hai gọi điện thoại đến.
"Alo, dì Hai."
Buổi tối tháng Tư ở thành phố Trường Khê vẫn còn hơi se lạnh. Lang Dương Dương đội mũ áo hoodie lên, tay không cầm điện thoại đút vào túi.
Giọng nói của dì Hai có chút dè dặt: "Dương Dương, ngày mai là Tết Thanh Minh, dì định về quê cúng bái tổ tiên, con có về không?"
Đoạn đường này có mấy cái đèn đường bị hỏng, từ Tết đến giờ vẫn chưa sửa, Lang Dương Dương đứng dưới một cái đèn đường lúc sáng lúc tối.
Cậu cúi đầu nhìn mũi chân mình, "Nhân viên trong cửa hàng đều xin nghỉ hết rồi, con không đi được."
"À, được, dì biết rồi. Con cũng nên tranh thủ nghỉ ngơi, đừng để bản thân mệt mỏi quá."
"Vâng, con cảm ơn dì."
Cúp điện thoại, Lang Dương Dương đút cả hai tay vào túi.
Bóng lưng cậu trên đường về có chút nặng nề.
Về đến nhà, dắt chó đi dạo xong, Lang Dương Dương tắm rửa một hồi lâu trong phòng tắm, lúc đi ra hơi nước bốc lên khiến cậu hơi choáng váng.
Kiệt sức ngã người xuống ghế sofa, nhắm mắt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!