Chương 10: (Vô Đề)

Trang Thạc nói mai anh ta có việc phải đến Cục Công Thương nộp tài liệu, tiện đường sẽ mang qua tiệm luôn.

Lang Dương Dương nhắn lại một chữ "Được".

Trong suốt một tiếng đồng hồ cô đọng mứt dâu, hai người thỉnh thoảng lại nhắn tin trò chuyện, cho đến khi cậu nói đã xong việc và chuẩn bị tan làm.

Lang Dương Dương dắt chó về nhà, vừa hay lúc trời đổ cơn mưa.

Buổi tối mùa xuân ở thành phố Trường Khê ẩm ướt, không gì thích hợp hơn là thưởng thức một ly rượu vang nóng hổi.

Bếp ga đã được sửa xong, chức năng đánh lửa cũng mượt mà hơn trước.

Lúc này Lang Dương Dương mới để ý, Trang Thạc còn cẩn thận lau chùi cả bếp ga cho cậu.

Cho quế, đinh hương, cam, táo và đường phèn vào rượu vang đỏ, đun nhỏ lửa khoảng bốn, năm phút là có thể uống được.

Dàn âm thanh phát ngẫu nhiên những bản nhạc jazz cổ điển, "Let Me Go Home Whiskey" của Amos Milburn vang lên, khiến bước chân người nghe vô thức lắc lư theo điệu nhạc.

Lang Dương Dương bưng ly rượu, nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, tiếp tục đọc cuốn sách làm bánh ngọt còn dang dở. Cậu lật đến trang đã đọc dở dang lần trước, rồi lật tiếp một trang nữa.

Sao lại trùng hợp như vậy chứ?

Nội dung của chương này là: [Món bánh truyền thống Mont Blanc của Pháp gian nan sáng tạo cái mới].

Mà hạt dẻ lại chính là nguyên liệu chính để làm bánh Mont Blanc.

Lang Dương Dương nhấp một ngụm rượu, đặt ly rượu lên bàn trà, lúc chuẩn bị tập trung đọc sách thì Lôi Công chạy đến nằm gọn trên tấm thảm cạnh sofa, cả một khối đen sì trông như một con chuột đen khổng lồ.

Lang Dương Dương duỗi chân ra, gác lên người Lôi Công để sưởi ấm.

Không gian trở nên ấm áp với hương rượu vang đỏ nồng nàn và công thức làm bánh Brownie thú vị.

Thỉnh thoảng Lang Dương Dương lại cựa quậy chân để đổi bên sưởi, lẩm bẩm khen "Chó ngoan", Lôi Công mặc cậu muốn làm gì thì làm, nhắm mắt lại vẫn nhớ vẫy đuôi, đây là buổi tối yên bình của một người và một chú chó.

Sáng hôm sau, trên đường đến tiệm, trời vẫn còn mưa lất phất.

Hôm nay là chủ nhật, khách đông hơn mọi ngày, Lang Dương Dương chuẩn bị rất nhiều hàng, lúc kết thúc công việc thì trời đã tạnh mưa.

Du Du và Hiểu Văn đến quán, hào hứng kể cho Lang Dương Dương nghe về chiếc bánh tart dâu tây giòn tan hôm qua ngon như thế nào, bạn cùng phòng của họ đã thích nó ra sao.

Đương nhiên là Lang Dương Dương rất vui.

Ngon là được rồi, đây là lần đầu tiên Trang Thạc ăn bánh ngọt do cậu làm mà, bỗng suy nghĩ này bất chợt lóe lên trong đầu Lang Dương Dương.

Trên đường dắt Lôi Công đi dạo, Lang Dương Dương tiện thể ghé qua nhà dì đưa bánh. Dì sống trong một khu chung cư cũ cách đó không xa, tuy chung cư hơi cũ, nhưng cây cối xanh rợp bóng mát. Nhà dì ở tầng ba, cây du già phía dưới đã cao lớn vươn cành lá sum suê, nhìn từ nhà ra ngoài là một màu xanh mướt, ngay cả khi thời tiết nóng bức nhất vào mùa hè thì nơi đây vẫn rất mát mẻ.

Lang Dương Dương đứng trong căn bếp gọn gàng, chờ lò nướng làm nóng bánh tart dâu tây.

Lò nướng là quà Lang Dương Dương tặng dì vào dịp Tết, là loại lò nướng gia đình nhỏ gọn. Lang Dương Dương đã lấy những quả dâu tây tươi trên bánh ra, sau đó mới cho vào lò nướng lại.

Trong lúc chờ đợi, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng xuyên qua kẽ lá cây du chiếu xuống mặt bàn bếp, bóng cây đung đưa, tạo nên một khung cảnh thật đẹp.

"Dương Dương."

"Dạ." Lang Dương Dương hoàn hồn, quay đầu lại nhìn.

Dì Hai đứng ở cửa bếp, dù là ngày nghỉ, dì vẫn dậy sớm vẽ chân mày, mặc áo len và váy len cashmere.

"Con với cậu thanh niên kia thế nào rồi? Cảm thấy ổn chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!