Chương 9: (Vô Đề)

Phương Hy Niên lầm bầm nói rằng cứ tưởng là một giấc mơ, kết quả không ngờ tỉnh dậy, phát hiện đúng là một giấc mơ thật.

"Ha ha, cậu làm gì đấy? Tưởng tôi là Tổng giám đốc Bạc à?"

Lâm Nguyên Nguyên cười tủm tỉm tiến lại gần cậu.

Phương Hy Niên gác tay lên ngang mắt, nhíu mày tặc lưỡi một tiếng, rồi lại nhắm mắt lại, "Không có nghĩ như thế."

"Còn cãi cùn. Cậu có biết vừa nãy cậu nói mê không?"

"…"

"Cậu có biết vừa nãy cậu gọi tên ai trong mơ không?"

"…"

"Thực ra vừa nãy cậu—"

Gân xanh trên trán nổi lên vì tức giận.

Phương Hy Niên mở choàng mắt: "Lâm Nguyên—"

"Thực ra vừa nãy cậu chẳng nói gì cả."

Lâm Nguyên Nguyên nhìn cậu cười lớn, "Nhưng cũng không khác gì là mấy. Bây giờ tôi biết hết rồi."

"…"

Bị người này chọc đến mất hết cả kiên nhẫn.

Phương Hy Niên nhắm mắt lại, thở dài một hơi, im lặng một lúc lâu, đột nhiên l**m hàm răng sau cười cười: "Lâm Nguyên Nguyên, tôi không so đo với cậu."

"Biết tại sao không?"

Lâm Nguyên Nguyên vẫn cười: "Tại sao? Cậu nói xem."

"Bởi vì trông cậu chẳng vui vẻ chút nào cả."

Trong lều tĩnh lặng, ngay cả tiếng tuyết rơi trên lều cũng gần như không nghe thấy trong thoáng chốc. Phương Hy Niên vẫn nhắm mắt, dùng chính những lời Bạc Thiệu Thiên vừa nói với mình, nguyên văn nói lại cho Lâm Nguyên Nguyên nghe: "Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, không sao đâu."

Lại nói: "Cậu đừng sống quá gắng sức như thế nữa. Đây chỉ là một gameshow thôi mà, không vui cũng không sao. Cậu cứ… cứ coi nó là một chuyến du lịch đi."

Dù sao, mấy năm nay Lâm Nguyên Nguyên đang nổi đình nổi đám, thời gian nghỉ ngơi thực sự cũng không nhiều. 

Sau khi Lâm Nguyên Nguyên bị nói trúng tim đen thì hung hăng như một con nhím nhỏ, sẵn sàng tấn công, muốn nói cậu đừng có tự cho mình là đúng, muốn nói cậu tưởng cậu biết cái gì, nhưng nhất thời lại xì hơi như quả bóng bị xì, cả người thả lỏng, rũ mắt cười cười: "… Du lịch cái gì. Du lịch ly hôn à?"

Phương Hy Niên cười, "Du lịch tốt nghiệp."

"Chúc mừng cậu, bạn học Lâm Nguyên Nguyên, cậu tốt nghiệp rồi."

Ngủ lộn xộn cả một đêm.

Sáng hôm sau thức dậy với mái tóc tổ quạ, thẻ nhiệm vụ của tổ đạo diễn đã đến, quay ngoài trời, sau đó sẽ được cắt vào bản chính, nên sẽ không livestream ra ngoài nữa.

Phương Hy Niên nhận thẻ bài nhìn xem, lập tức phì cười, nói ngược thành nói xuôi, nhưng là phiên bản phu phu đã ly hôn: "Phải nói ra điểm không hài lòng nhất của bạn về đối phương, nhưng yêu cầu phải nói ngược. Đối phương cũng phải đáp lại: Tôi biết."

Đọc xong, Phương Hy Niên cười tít mắt, cất thẻ bài và ngồi phịch xuống phía sau, ra hiệu cho hai cặp còn lại đi trước: "Các người đi đi, tôi với anh chồng cũ không có gì không hài lòng cả. Nói cũng vô ích. Các người đi trước đi."

Bạc Thiệu Thiên cũng cười cười, tự giác ngồi xuống bên cạnh Phương Hy Niên, như thể im lặng đáp lại cậu: Đúng vậy, giữa bọn họ không có mâu thuẫn, không có bất mãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!