Chương 8: (Vô Đề)

Thực ra những lời tương tự Phương Hy Niên đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày nào đó, câu này lại được hỏi ra từ miệng của Tần Miểu.

Phương Hy Niên ngậm cọng cỏ đuôi chó trong miệng, cười như không cười nhìn Tần Miểu. Tần Miểu vẫn không có phản ứng gì, như thể chỉ đang trình bày một sự thật mà ai cũng biết: "Thực ra không chỉ ly hôn, mà kết hôn cũng có liên quan không nhỏ đến cậu đấy."

"Nếu không phải vì cậu ấy à—"

Phương Hy Niên kéo dài âm cuối.

Tần Miểu cuối cùng cũng quay đầu lại.

Phương Hy Niên cuối cùng cũng cười: "Tần Miểu, tôi phát hiện ra một điều."

"Cái người như cậu đấy, rất hay tự cho mình là đúng."

"Sao chuyện gì cũng liên quan đến cậu thế? Cậu tưởng cậu là mặt trời à, Trái Đất phải xoay quanh cậu?"

Đôi mắt lặng như giếng cổ của Tần Miểu, cuối cùng cũng có chút phản ứng. Ánh mắt cậu ta chuyển động, như thể không ngờ Phương Hy Niên lại nói như vậy.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, người như Phương Hy Niên, cho dù có nói ra lời gì cũng chẳng có gì lạ.

"Tiết kiệm sức lực đi. Tần Miểu, thế giới này không có cậu cũng vẫn sẽ quay."

Phương Hy Niên đút hai tay vào túi, chậm rãi đứng dậy. Ánh nắng mùa đông ấm áp, chiếu vào khiến người ta khẽ híp mắt lại. Bàn thức ăn lớn bên anh chồng cũ dường như cũng sắp hoàn thành, mọi người cười nói rôm rả, đều đang chờ đợi ăn cơm.

"Vấn đề của tôi và Bạc Thiệu Thiên, là vấn đề của hai người chúng tôi. Không hợp, không có tình cảm… nói tóm lại là tất cả mọi thứ đều tốt, không liên quan gì đến cậu hết."

"Cậu tự lo cho chính mình đi. Có thời gian suy nghĩ lung tung như vậy, chi bằng nghĩ cho chính cậu."

Phương Hy Niên quay đầu lại, khẽ nheo mắt, "Nếu tôi không đoán sai, cậu tham gia chương trình này, cũng không đơn giản là chỉ để kiếm chút phí thông báo đâu, phải không?"

Nắng đông lặng lẽ ủi phẳng mặt đất.

Tần Miểu im lặng rất lâu, rũ mắt xuống, bỗng nhiên cười nhẹ: "Phương Hy Niên, cậu…"

"Cậu thực sự là một người rất thú vị. Hèn gì anh Thiệu Thiên thích cậu."

Phương Hy Niên ngậm cỏ đuôi chó, nhướng mày.

"Tôi chỉ đồng ý với nửa câu đầu của cậu thôi."

Hồi Phương Hy Niên mới ra mắt, thực ra cậu thường xuyên bị đem ra so sánh với Tần Miểu. Hồi đó không phải vì Bạc Thiệu Thiên, hay vì bọn họ giống nhau — hai người một người sắc sảo, một người lạnh lùng, không thể nói là không giống chút nào, chỉ có thể nói là hoàn toàn không liên quan đến nhau.

Nếu nhất định phải nói có gì đó tương đồng, thì đó là xuất thân. Đều xuất thân ở tầng lớp dưới, không có bối cảnh, nhưng lại nhờ vào một khuôn mặt mà vụt sáng thành sao.

Chỉ là sau đó Phương Hy Niên cũng không nhận được những bộ phim phù hợp như thế nữa, còn Tần Miểu thì bị người ta chỉ trích, nói cậu ta dùng quy tắc ngầm để leo lên vị trí cao…

Hai người như hai đường thẳng song song tự phát triển, tự sinh trưởng hoang dại, cho đến khi Bạc Thiệu Thiên xuất hiện, hai người mới lại bị đặt lên bàn cân so sánh.

Khi Phương Hy Niên chậm rì rì bưng rau đã rửa sạch quay lại, Bạc Thiệu Thiên ở bên kia đã sắp làm xong một bàn Mãn Hán toàn tịch.

Trên mặt cậu chẳng có chút áy náy nào cả, nhướng mày nói: "Tôi đến đúng lúc ghê, ăn cơm rồi à?"

Bạc Thiệu Thiên quấn tạp dề, nhấc mí mắt lên nhìn cậu, cười: "Em đi ngủ một giấc rồi à?"

Phương Hy Niên "ờm" một tiếng, ung dung chậm rãi: "Phải đó, trong mơ không biết thân là khách, tận hưởng vui vẻ chốc lát."

Lâm Nguyên Nguyên bên kia đang bưng món thịt tẩm bột chiên giòn do Bạc Thiệu Thiên làm, vừa ăn vụng vừa cười: "Xong rồi, chuyện Phương Hy Niên giả mạo học vấn lại sắp lên hot search nữa rồi."

"Cậu thành thật khai báo đi, cậu có lén lút học hành sau lưng chúng tôi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!