Chương 6: (Vô Đề)

Mặc dù chương trình đã phát sóng như vậy, nhưng thực chất người trong cuộc là Tôn Trường Vũ cũng cảm thấy oan ức. Dù sao thân phận người song tính của Tần Miểu từng bị bàn tán khắp thành phố, gia đình họ Tôn lại kịch liệt phản đối — vốn dĩ một con hát đã không được nhà họ Tôn coi trọng, huống hồ con hát này còn có một cơ thể dị dạng.

Nhưng Tôn Nhị Thiếu khi đó còn trẻ, không sợ trời không sợ đất, có lẽ là vì quá say đắm, người nhà không cho làm gì thì hắn nhất định phải làm cái đó, thậm chí còn dẫn Tần Miểu trốn ra nước ngoài, rầm rộ đi đăng ký kết hôn, còn tuyên bố rằng nếu gia đình không đồng ý hắn và Diểu Diểu thì sẽ không trở về.

Dẫn đến những năm đó các tiêu đề giải trí đều viết—

Tôn Nhị Thiếu là tình chủng tuyệt thế, tiêu hết ngàn vàng chỉ để mua vui cho người đẹp.

Ai ngờ được vài năm sau tiêu đề tin tức lại thành, Tôn Trường Vũ đêm đêm yến tiệc, vợ mới cưới một mình phòng không gối chiếc?

….

Tiết mục phỏng vấn riêng nhanh chóng kết thúc, dưới sự sắp xếp của tổ đạo diễn chương trình, mấy cặp khách mời cũng lần lượt dựng bếp, chuẩn bị thưởng thức bữa trưa hôm nay—

Thật trùng hợp, là lẩu.

Phương Hy Niên nhướng mày, vừa định nói mình mới ăn món này cách đây mấy hôm, thì thấy Lâm Nguyên Nguyên lấy ra một gói cốt lẩu đỏ lòm cay xè chuẩn bị đổ vào nồi. "Ể cậu — cậu đợi đã."

"?" Lâm Nguyên Nguyên nhướn lông mày nhìn cậu.

Phương Hy Niên một tay đút túi, im lặng một lúc rồi nói: "Làm lẩu uyên ương đi."

????

Lâm Nguyên Nguyên ngây người, "Cậu không phải người Thành phố Nam à? Cậu không ăn cay được?"

"Thầy Phương là người Thành phố Nam à? Nghe giọng không giống lắm."

Tôn Trường Vũ đã tỉnh rượu trông có vẻ thể diện hơn một chút, lúc này vừa giúp Tần Miểu sắp xếp nguyên liệu, vừa cười ha hả chen vào: "Giọng Thầy Phương nghe giống người Thành phố Dung hơn."

Phương Hy Niên cũng không né tránh, vừa sắp xếp bếp, vừa trả lời hắ: "Ba của tôi người Thành phố Nam, mẹ tôi người Thành phố Dung. Hồi mẹ tôi lấy ba tôi, có sống ở Thành phố Nam vài năm."

Chỉ là sau đó ba cậu mất.

Sau khi ba cậu mất, mẹ đưa cậu nán lại thành phố của ba vài năm nữa, đi qua những con đường ông từng đi, ăn những món ăn ông từng khen ngợi hết lời, cuối cùng cảm thấy mọi thứ đều vô vị, lúc này mới đưa Phương Hy Niên trở về Thành phố Dung.

Và khi đó Phương Hy Niên đã gần lên cấp ba.

Mấy vị khách mời này không biết nội tình, nhất thời gật gù, nói thì ra là vậy. Lâm Nguyên Nguyên lại nhíu mày, đột nhiên nhận ra điều gì đó không đúng: "Vậy sao cậu lại không ăn cay được?"

"… Bệnh trĩ."

Phương Hy Niên nhướng mày, nói lý do mà mình mới bịa ra.

Cậu gật đầu như rất hài lòng, lặp lại lần nữa: "Phải, tôi bị trĩ, không ăn cay được."

Cặp lông mày đang cau chặt của Lâm Nguyên Nguyên càng thêm nghi ngờ.

"Hơn nửa năm trước, sau khi lễ trao giải kết thúc, cả nhóm các cậu không phải đi ăn lẩu à?"

"… Ăn xong thì bị thôi."

Thầy Phương nói dối mà mặt không đổi sắc.

Bạc Thiệu Thiên ở bên cạnh nhóm lửa, nghe vậy liếc nhìn Phương Hy Niên, cười đầy ẩn ý.

"Tổng giám đốc Bạc, anh có biết chuyện cậu ta bị trĩ không?" Lâm Nguyên Nguyên tinh ranh, vẫn khó mà tin được.

Bạc Thiệu Thiên cười nhạt, cúi xuống khều lửa trong đống củi, điềm đạm trả lời: "Mới biết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!