Phương Hy Niên cũng không phải là người mù, trong lúc ăn xiên nướng cũng lén lút liếc nhìn vài đoạn bình luận trên livestream. Thấy trên đó toàn nói hai người bọn họ mập mờ, cậu nhún vai có chút cạn lời.
Nếu đây đã là mập mờ rồi, vậy nếu mà biết đêm trước khi bọn họ ly hôn còn —
Có lẽ là do màn đêm buông xuống, gió đêm thổi tới làm người ta lạnh run cả người.
Trong lúc Bạc Thiệu Thiên dọn dẹp tàn cuộc, anh cũng tìm nhân viên lấy một chiếc chăn, đi đến sau lưng Phương Hy Niên khoác lên cho cậu.
Phương Hy Niên không phải là không thấy những hành động lấy lòng của anh cả ngày hôm nay, nhưng cậu vẫn được lợi rồi còn giả vờ làm khó, hừ một tiếng: "Chẳng phải đã nói là không chiều tôi nữa sao?"
Bạc Thiệu Thiên lại tùy cơ ứng biến, cười nhạt, sửa lời cậu.
"Ý của tôi là, chúng ta ly hôn rồi."
"Hừ hừ."
"Cho nên, sẽ không nuông chiều em như một người bạn đời hợp pháp nữa."
Phương Hy Niên không hiểu ý anh: "Vậy thì xem là gì?"
Gió đêm thổi cát bay lên, cặp đôi Lâm Nguyên Nguyên ở bên cạnh cười đùa vui vẻ, ôm đàn guitar như đang đón gió biển và ánh chiều tà, hát một ca khúc trữ tình nào đó.
Hồi Lâm Nguyên Nguyên mới ra mắt, hình như là hát Rock n" Roll? Hay là dân ca? Phương Hy Niên nghĩ nghĩ.
"Phương Hy Niên."
Bạc Thiệu Thiên nhìn cậu, chỉ gọi lại một lần nữa cái tên của cậu: "Phương Hy Niên."
Anh chỉ đơn giản là đọc tên cậu.
Dường như đã đưa ra câu trả lời cho vấn đề đó.
"Gió đêm à~ lay động dây đàn trong lòng người tình~"
"Gảy một khúc~ mang em về bên ta~"
…
Gió đêm từng cơn thổi qua.
Lâm Nguyên Nguyên hát chậm rãi bên đống lửa trại.
Phương Hy Niên nhìn Bạc Thiệu Thiên, đôi khi cậu không thể hiểu nổi Bạc Thiệu Thiên. Nhưng người như Bạc Thiệu Thiên, cũng không cần phải hiểu.
Bên phía Lâm Nguyên Nguyên cười đùa vui vẻ, cuối cùng cũng chú ý đến hai người Phương Hy Niên đang hóng gió ở góc khuất, hai người bọn họ nhìn nhau, ăn ý ôm đàn guitar đi về phía đó.
"Lén lút nói chuyện riêng gì thế?" Lâm Nguyên Nguyên vẫn đeo chiếc đàn guitar điện trên lưng, nhìn qua có chút phong cách Rock n" Roll.
Phương Hy Niên lườm cậu ta không chút thiện cảm, nghĩ thầm máy quay được dựng khắp nơi thế này — mặc dù livestream đã dừng lại, nhưng camera chắc vẫn đang quay — thì có thể nói được chuyện riêng tư gì chứ?
Ngoài mặt vẫn cười, châm chọc ngược lại: "Đâu có. Chúng tôi không muốn làm phiền hai người thể hiện tình cảm thôi."
"Hai người thật sự chẳng giống người đi ly hôn chút nào."
Phương Hy Niên đánh giá.
"Sao lại không giống?!"
Lâm Nguyên Nguyên trợn tròn hai mắt, vội vàng phản bác: "Ê ê ê! Ly hôn chứ có phải kết thù đâu, nhất thiết phải hận thù sâu nặng đến mức cạch mặt đến chết à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!