Biết tin Bạc Thiệu Thiên sắp đính hôn, vẫn là qua báo lá cải. Tay săn tin lén chụp được anh và một nữ minh tinh cùng đi dự tiệc tối từ rất xa, mặc dù cử chỉ của hai người không thân mật, nhưng người tinh mắt đều có thể nhìn ra, nữ minh tinh này là con dâu tương lai mà nhà họ Bạc đã nhắm trúng. Việc Bạc Thiệu Thiên dẫn cô ấy ra dự tiệc tối, gần như là bằng chứng thép cho tin đính hôn của họ.
Đôi khi Phương Hy Niên cũng không muốn làm người tinh mắt, giả vờ ngây ngô cũng có thể sống vui vẻ. Nhưng tiếc là những tin tức kiểu này cứ như thủy triều từng đợt từng đợt đẩy đến, cậu muốn tránh cũng không tránh được.
Bạn thân cùng ngành Lâm Nguyên Nguyên còn trêu chọc cậu, nói là cậu lướt nhiều quá, dữ liệu lớn đoán bạn thích mà, nên, rất thích sao?
Phương Hy Niên nhận được câu hỏi này còn ngây người một chút, sau đó nhíu mày cười, thích? Ai lại rảnh rỗi thích thứ này? Thật điên rồi. Điên đến cùng cực.
Cầm điện thoại đang định trả lời Lâm Nguyên Nguyên, thì thấy người được ghim trên cùng với ảnh đại diện màu đen, gửi cho cậu một tin nhắn—
[Tối nay có về nhà không?]
Về nhà không.
Phương Hy Niên khẽ mím môi, trong nháy mắt lại muốn giả ngây, hỏi là về nhà nào, là căn hộ nhỏ cậu ở một mình, hay là căn biệt thự nhỏ họ dùng để yêu đương vụng trộm.
Nghĩ đến từ này, Phương Hy Niên cười cười, nghĩ nghĩ, vẫn trả lời người kia: [Anh về thì em về.]
Nói xong thì đặt điện thoại xuống, bưng ly cà phê sữa nóng hổi bên tay, nhìn qua cửa kính thấy những bông tuyết bay lả tả bên ngoài, ba năm rồi, họ lại "ở bên nhau" ba năm rồi.
Không dài không ngắn.
Dừng lại ở đây cũng vừa vặn.
…
Phương Hy Niên về sớm, sớm đến mức người bận rộn như Bạc Thiệu Thiên còn chưa về, nhưng nghĩ lại, bây giờ anh còn phải lo chuyện đính hôn, có lẽ cũng không rảnh để đối phó với cậu, người tình nhỏ này.
Nghĩ đến đây, Phương Hy Niên cụp mắt xuống, cười không phát ra tiếng.
Rồi lại ngồi thẫn thờ trong phòng khách một cách chán nản.
Đợi đến chán rồi, mới ngáp một cái, chậm rãi trở về phòng ngủ chính bắt đầu thu dọn hành lý của mình. Thật ra thời gian cậu ở đây không nhiều, hầu hết là khi Bạc Thiệu Thiên có nhu cầu, cậu mới đến ở một thời gian ngắn.
Thế nên, đồ cậu để lại ở đây không nhiều, lúc này dọn dẹp cũng không phiền phức.
Khi Bạc Thiệu Thiên vội vã từ bên ngoài về, Phương Hy Niên đã dọn dẹp xong, kéo vali hành lý từ phòng ngủ chính bước ra.
Bên ngoài tuyết bay không tiếng động, trong phòng khách tĩnh lặng, hai người cách một đoạn xa nhìn nhau, như có ngàn lời muốn nói, nhưng trong khoảnh khắc đều ăn ý chọn sự im lặng.
…
Bạc Thiệu Thiên không biết từ nơi nào vội vàng trở về, người vốn luôn chỉnh tề không chút sơ suất, lúc này tóc và áo khoác đều hơi rối bời. Anh cau mày thật chặt, ánh mắt lặng lẽ đặt trên bàn tay trắng bệch đang nắm vali của Phương Hy Niên.
Có điều gì không hiểu, lúc này cũng đều hiểu rồi.
"Em… sắp đi xa à?"
"Ừm… đúng vậy, chắc phải đi một thời gian."
Phương Hy Niên không giỏi nói dối, lúc này nắm cần kéo vali cụp mắt xuống, cố tỏ ra thoải mái cười một tiếng.
Bạc Thiệu Thiên chỉ cau chặt mày, khẽ thở ra một hơi, rồi từng bước đi về phía cậu: "Đi xa đến mức nào?"
"Còn quay lại không?"
"Không biết."
Thật ra đây là một lời nói thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!