Sau khi Thầy Tiểu Phương đoạt giải Ảnh Đế, sự nghiệp càng ngày càng phát triển, đủ loại hợp đồng phim ảnh, quảng cáo tới tấp, khiến Lý Minh Viễn gần như không xử lý xuể.
Đương nhiên, khóe miệng người này cũng chưa bao giờ khép lại. Bỏ qua yếu tố tiền bạc, thực ra Lý Minh Viễn cũng giống Bạc Thiệu Thiên, hắn cũng vui, vui vì đứa trẻ tốt mà hắn chọn cuối cùng cũng được nhiều người nhìn thấy hơn.
—— Không hổ danh là hắn có mắt nhìn!
Trong khi đó, điều tạo nên sự đối lập rõ rệt, là bên Bạc Thiệu Thiên dường như xảy ra một số rắc rối lớn. Ban đầu Phương Hy Niên chỉ mơ hồ cảm thấy người này ngày càng bận rộn, số lần về nhà cũng ngày càng ít, sau đó là đủ loại tin tức, báo lá cải chụp giật, nói rằng thành viên hội đồng quản trị của Bạc Việt bỏ trốn, tập đoàn phải đối mặt với khủng hoảng lớn vân vân.
Mãi sau này mới biết được từ miệng Đường Minh Ngọc, hóa ra người cha già không nên thân của Bạc Thiệu Thiên, lén lút tìm một cô nhân tình lừa một vố, không chỉ lấy trộm con dấu công ty, mà còn làm rò rỉ một bản kế hoạch dự án quan trọng.
Cô nhân tình nhỏ thực chất là người của công ty đối thủ, đã giăng ra một cái bẫy lớn chuẩn bị hốt trọn Bạc Việt.
Thế là trên dưới Bạc Việt bị một phen đại loạn, đương nhiên cũng không tha cho họ.
Sau khi Phương Hy Niên biết tin thì chậm rãi quay về.
Phòng khách không bật đèn.
Bạc Thiệu Thiên ngồi bên cửa sổ, mượn ánh trăng lạnh lẽo, nheo đôi mắt dài hẹp lại, nhìn hợp đồng trên tay.
Phương Hy Niên không hiểu tại sao, trong lòng bỗng có một luồng khí nghẹn lại.
Cậu nghĩ người này thức khuya chắc đói rồi, chỉ lo làm việc cũng không nghĩ đến chuyện ăn uống, thế là cầm đồ trên tay, từng bước đi về phía người này, vừa định mở miệng nói gì đó, đã nghe thấy giọng nói trầm thấp khàn khàn kia lên tiếng—
"Chuyện sang tên nhà đất đó, sao em vẫn chưa đi làm?"
"Mấy hôm nay đi làm đi."
"Em và Lý Minh Viễn bây giờ là chuẩn bị tách ra làm riêng à? Được thôi, anh đã chuyển vài chục triệu vào tài khoản anh ta rồi, coi như vốn khởi nghiệp của hai người."
"Còn gì nữa…"
"Còn gì nữa?"
Không đợi Bạc Thiệu Thiên nói tiếp, Phương Hy Niên bước tới, ôm lấy anh từ phía sau. Cậu biết người này đang nói gì, đang chuẩn bị gì, và cũng chính vì biết, nên lúc này cậu mới nhẹ nhàng cọ vào cổ anh từ phía sau.
Bạc Thiệu Thiên đưa tay sờ lên cánh tay cậu, quay đầu lại, khóe môi khẽ cong lên. Xì một tiếng, cố ý cười cậu: "Em làm gì vậy? Sợ anh sắp phá sản, nên chuẩn bị chuyển hết tài sản cho em à?"
"Đừng bày trò đó."
"Anh cũng không thể để em gánh vác hết đâu."
"Lỡ người ta thật sự tìm đến em."
"Phương Hy Niên—"
Bạc Thiệu Thiên nhạy cảm, nắm lấy cánh tay cậu muốn nói gì đó, lại nghe cậu đột nhiên nghiêm túc nói:
"Trước đây chẳng phải anh còn muốn thấy em tái hôn à? Vốn còn muốn xem anh thể hiện…"
Nói đến đây.
Phương Hy Niên dừng lại một chút, rồi khẽ hít một hơi, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói: "Ngày mai anh rảnh không? Hay là…"
"Phương Hy Niên, em có biết mình đang nói cái gì không?"
Kéo mạnh người đến trước mặt, Bạc Thiệu Thiên cau mày thật chặt, ép người ta ngồi cứng rắn lên đùi mình. Thật ra có trời mới biết sau khi dự cảm được khủng hoảng, anh đã cảm thấy may mắn đến mức nào, may mắn vì anh và Phương Hy Niên hiện tại chưa tái hôn.
Cậu vẫn còn tự do. Cậu sẽ không bị anh liên lụy, cậu vẫn có thể chạy đến cuộc sống mà cậu muốn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!