Chương 29: (Vô Đề)

Thực ra, sau khi kết hôn, Phương Hy Niên mới thực sự nhận ra con người Bạc Thiệu Thiên.

Anh không phải là người mà cậu nghĩ là anh trai dịu dàng, ấm áp.

Ngược lại, người này lạnh lùng, kiêu ngạo, ở vị thế cao, sự tốt bụng của anh có lẽ không phải xuất phát từ lòng trắc ẩn, mà là cao hứng muốn làm người tốt nhất thời. Hoặc có lẽ đó là lễ phép cơ bản nhất khi anh làm người.

… Nói tóm lại.

Phương Hy Niên không hiểu anh cho lắm.

Nhưng cậu cũng không dây dưa với anh về vấn đề này.

Phương Hy Niên không để ý đến anh, đút hai tay vào túi, chầm chậm đi về, còn chưa bước vào, đã nghe thấy giọng nói kiềm nén của Tôn Trường Vũ—

"… Tần Miểu, rốt cuộc cậu còn muốn tôi phải làm gì nữa?"

"Chuyện cậu tính toán tôi trước đây tôi không tính toán nữa, tôi, sau này tôi cũng có thể nghe lời cậu, cậu không thể, không thể—"

Tôn Trường Vũ nghiến răng nghiến lợi, mắt đỏ hoe, như thể tức giận lắm, nhưng nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, lời nói bực tức vẫn rút lại.

Nhưng lời chưa nói hết của hắn, Tần Miểu lại như nghe rõ mồn một, cười khẽ một tiếng bổ sung thay hắn: "Không thể cái gì?"

"Không thể ngoan ngoãn nghe lời anh, quay về bên anh, coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra tiếp tục giả vờ câm điếc sống tiếp với anh à?"

Có lẽ bây giờ đã đến lúc tình thế cùng quẫn rồi.

Tần Miểu cũng lười giả vờ với hắn nữa, "Chuyện đã xảy ra tôi không thể coi như chưa từng xảy ra."

"—Đương nhiên, anh cũng không thể."

Gió tuyết rít gào thổi qua.

Dội mạnh vào miệng Tôn Trường Vũ.

Tôn Trường Vũ bị tức đến đỏ mắt, mở miệng còn muốn bào chữa gì đó—

Phương Hy Niên lại như nghe chán cái màn kịch bi lụy này, đút hai tay vào túi cố ý ho hai tiếng, Tôn Trường Vũ nghe thấy động tĩnh quay đầu lại, vừa nhìn thấy khuôn mặt như Diêm Vương sống của Phương Hy Niên, sắc mặt lập tức sợ tái mét.

Trớ trêu thay, cái Diêm Vương sống này còn toe toét miệng cười với hắn.

"Đang tán gẫu à?"

"…"

"Tôi đến không đúng lúc rồi."

"…"

"Vậy tôi đi nhé?"

Vừa nói, Phương Hy Niên đút hai tay vào túi, như thể thực sự muốn đi—

Tôn Trường Vũ còn dám nán lại chỗ nào? Siết chặt nắm đấm quay đầu bỏ đi ngay.

Gió tuyết vẫn rít gào.

Phương Hy Niên thấy hắn đi xa rồi, mới nhướng mày, nhìn về phía Tần Miểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!