Chương 22: (Vô Đề)

Bên ngoài gió tuyết không ngừng cuộn trào.

Âm thanh lớn đến mức dường như muốn lật tung chiếc lều mong manh của họ.

Phương Hy Niên nghe thấy câu hỏi đó, đôi mắt phượng đẹp và hẹp dài của cậu vô thức nheo lại, những kỷ niệm nhỏ nhặt trong ba năm kết hôn với Bạc Thiệu Thiên lại trào lên trong tâm trí.

Có điều tốt, cũng có điều không tốt.

Có những lúc quấn quýt triền miên trên giường, cũng có những lúc chiến tranh lạnh gặp nhau mà như không quen, nửa tháng cũng không thèm nói với nhau một lời.

Trước đây, khi Phương Hy Niên nhận những kịch bản phim tình cảm, cậu luôn nghĩ rằng mọi khó khăn thử thách sẽ được giải quyết ngay lập tức khi nhân vật chính bày tỏ lòng mình, nhưng sau này cậu mới phát hiện ra, yêu nhau cũng không thể vượt qua mọi gian khó.

"Có cái tại sao nào đâu chứ?"

Phương Hy Niên nhún vai vô tư, "Tai nạn xe, ung thư, chết chóc không chết được, luôn có một kiểu phù hợp với cậu, sao hả? Chọn một cái?"

"Cậu ấy hả, cứng miệng nhất từ đầu đến chân."

Yêu đến mức ai cũng biết.

Chỉ có kẻ ngốc mới không nhìn ra.

Lâm Nguyên Nguyên dường như đã nhìn thấu cậu, thở dài thườn thượt nói: "Thầy Tiểu Phương, trên đời này có người ghét cậu, có người yêu cậu, nhưng tôi nghĩ họ đều không hiểu cậu."

"Thực ra sâu thẳm bên trong cậu là một văn nghệ sĩ ủy mị muốn chết."

Điểm này thực ra khá giống chồng cũ của cậu. Chỉ là chồng cũ của cậu giả tạo hơn.

Và về điểm này, Lâm Nguyên Nguyên tuyệt đối sẽ không nói ra.

"Cút đi đồ chết tiệt!"

Phương Hy Niên cười mắng, ra vẻ lười không muốn đôi co với người này.

Nhưng mắng xong lại vò đầu, như một cậu nhóc ngốc nghếch hỏi, "… Tình yêu là gì vậy."

"Tình yêu là bộ dạng cậu bây giờ."

"Tình yêu là chiếm hữu, là hủy diệt, là lúc cần thiết thì tan đàn xẻ nghé, cùng nhau hủy hoại!"

Lâm Nguyên Nguyên như vừa uống hai ly rượu giả, bắt đầu nói những điều vu vơ.

Mặc dù bản thân anh ta cũng chẳng làm được điều nào.

Đêm tuyết tĩnh mịch vô tận.

Phương Hy Niên chỉ nhìn anh ta cười.

Tình yêu…

Là muốn được gần gũi… phải không?

Phương Hy Niên không biết. Tình yêu mà cậu từng thấy, chỉ là hàng năm cứ đến Tết Thanh minh mẹ cậu lại lặng lẽ dẫn cậu đến mộ ba đốt rất nhiều tiền giấy, rồi thở ra một hơi thật dài.

Tuần hoàn như vậy, năm này qua năm khác.

Mong được gặp lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!