Chương 20: (Vô Đề)

Bạc Thiệu Thiên vẫn còn một bữa tiệc rượu.

Trợ lý sau khi bị mắng cũng không dám hó hé gì nữa, một mạch nín thở đưa Bạc Thiệu Thiên đến phòng bao.

Trong phòng bao, chén đĩa đã va chạm loảng xoảng.

Sở Tử Ngộ thấy bạn thân bước vào, cầm ly whisky cười một tiếng, đẩy cậu trai trẻ bên cạnh qua chào hỏi, "Đi đi, anh Thiệu Thiên của em thích kiểu này đấy."

Cậu trai trẻ ấy bẽn lẽn cười, cầm ly rượu, uốn éo vòng eo đi về phía Bạc Thiệu Thiên, ai ngờ còn chưa kịp chạm vào cánh tay người ta, đã thấy Bạc Thiệu Thiên liếc xéo một cái lạnh như băng.

Tuyệt nhiên không nói một lời, nhưng cái nhìn lạnh thấu xương ấy dường như đã xuyên qua da thịt, đánh thẳng vào bộ xương của cậu ta.

Cậu trai trẻ dù sao cũng còn non, tay cầm ly rượu run lên, có chút bối rối nhìn về phía Sở Tử Ngộ.

Sở Tử Ngộ cười thầm, gọi người trở về, rồi ngước mắt nhìn Bạc Thiệu Thiên đang đi tới, chậm rãi trêu chọc, "Tôi cứ tưởng cậu thích kiểu này chứ."

Bạc Thiệu Thiên ngồi xuống, liếc Sở Tử Ngộ một cái lạnh lùng, ban đầu định đáp lại một câu "Cậu nghĩ ai cũng có thể so sánh với người đó à."

Nhưng lời đến cửa miệng, lại biến thành một tiếng cười lạnh.

"Cậu nghĩ tôi là cậu à?"

"Kiểu gì cũng có thể để mắt tới."

Khuôn mặt non nớt của cậu trai trẻ kia lập tức tái nhợt.

Sở Tử Ngộ vội vỗ tay cậu ta, giễu cợt nói: "Cậu ta là thế đấy. Mắt mọc trên trời, chẳng coi ai ra gì."

"Em biết Tần Miểu không? Đại minh tinh, người đẹp đến nhường nào. Anh Thiệu Thiên của em cũng chẳng thèm để ý."

"Nghe nói hồi đó…"

"Sở Tử Ngộ, chán sống rồi à?"

Bạc Thiệu Thiên cau mày, lạnh lùng liếc tới.

Sở Tử Ngộ thấy vậy liền dừng lại, không nói thêm nữa.

"Hỏa khí lớn thế… Sao đây? Người nhà cậu vẫn đang gây sự với cậu à?"

Gameshow đó đang nổi, là bạn thân lớn lên cùng Bạc Thiệu Thiên từ nhỏ, Sở Tử Ngộ đương nhiên phải xem thử, "Không phải chứ… Cậu đã làm đến mức này rồi, mà cậu ta vẫn không xuống nước à? Qua cái làng này là hết tiệm rồi đấy."

"Cậu ta thật sự không biết hay giả vờ không biết?"

Trong phòng bao xen lẫn tiếng chén đĩa va chạm vô vị.

Bạc Thiệu Thiên cau mày, lấy điện thoại ra, chợt nhớ hôm nay Đường Minh Ngọc có nhắc đến, sắp Tết rồi, bảo anh gọi Phương Hy Niên cùng về nhà ăn tất niên.

Giống như trước đây.

Mở tin nhắn Phương Hy Niên trong WeChat.

Thử đánh một dấu chấm.

Quả nhiên, vẫn hiện lên dấu chấm than màu đỏ.

Người này sau khi chặn anh, chưa từng mở lại.

Đôi mắt đen của Bạc Thiệu Thiên hơi chùng xuống, ngước nhìn ảnh đại diện của Phương Hy Niên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!