Chương 16: (Vô Đề)

Khi đoàn người của Phương Hy Niên vội vã chạy đến, Tôn Trường Vũ đang đứng bên bờ vực, một tay kéo hành lý, một tay luống cuống chỉ về phía trước. Còn ngay trước mặt hắn, Tần Miểu đã ngã trên tảng đá lớn, máu tươi từ bụng tuôn ra xối xả, cả người cậu ấy run lên vì đau đớn.

"Không… không phải thế! Tôi không, tôi không, là cậu ta tự mình—"

Tôn Trường Vũ cuống quýt vò đầu bứt tai, muốn bước tới đỡ Tần Miểu đứng dậy, nhưng thấy Phương Hy Niên lao tới như một mũi tên, đẩy hắn ra ngay lập tức. Tôn Trường Vũ không cam lòng định bước lên nữa, Phương Hy Niên lập tức lạnh mặt, tung một cú quật qua vai khiến hắn ngã sõng soài xuống đất.

Động tác dứt khoát, gọn gàng.

Xem ra là người có luyện võ.

[Nếu tôi nhớ không lầm, năm xưa để đóng cho sát vai diễn trong [Thiêu Đốt], Tiểu Phương còn đi học tán thủ một thời gian phải không?]

Trong khoảnh khắc đó, đừng nói là Tôn Trường Vũ.

Ngay cả các nhân viên có mặt cũng e dè, không dám tiến lên giữa biến cố bất ngờ này.

Nhưng thực ra, cho dù Phương Hy Niên không từng tập huấn tán thủ, việc đối phó với một kẻ hèn nhát béo ục ịch như Tôn Trường Vũ lúc này cũng không thành vấn đề.

Điều thực sự khiến người ta cảm thấy khó giải quyết là Tần Miểu đang chảy máu không ngừng.

Gió tuyết lạnh thấu xương đang bay lượn.

Phương Hy Niên nhíu mày, định bước lên đỡ cậu ấy, nhưng chân còn chưa kịp nhấc lên đã bị Bạc Thiệu Thiên giữ chặt cổ tay. Cậu ngước mắt lên, thấy Bạc Thiệu Thiên mặt mày nghiêm trọng, quay sang hỏi đạo diễn: "Xe cứu thương đến chưa?"

"Đang trên đường rồi," đạo diễn lập tức đáp.

Xe cứu thương đến rất nhanh.

Nhưng đến nhanh hơn cả xe cứu thương lại là đứa bé năm sáu tháng tuổi trong bụng Tần Miểu. Nghe nói vừa đưa lên xe cứu thương thì đứa bé đã mất.

Trong cuộc hôn nhân vốn đã tan nát này của bọn họ, có lẽ đây cũng được coi là một điều tốt.

[Tên khốn Tôn Trường Vũ! Loại người thối nát này có thể chết đi không!!!]

[Đứa bé đã năm tháng rồi, đã thành hình rồi, hơn nữa thể chất song tính như Tần Miểu vốn đã khó mang thai, Tôn Trường Vũ khác gì giết người????]

[@TầnMiểu Ly hôn!!! Mau chóng ly hôn với loại người rác rưởi này đi! Nếu không, nửa đời sau cậu có bị đánh chết cũng đáng đời!]

Lời kêu gọi Tần Miểu ly hôn trên mạng ngày càng lớn, còn đèn trong phòng cấp cứu của bệnh viện vẫn chưa tắt.

Phương Hy Niên ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, khoanh tay đứng đợi ở cửa. Cậu liếc thấy Tôn Trường Vũ mồ hôi nhễ nhại đi tới, Phương Hy Niên nhướng mày, lạnh lùng nhìn hắn một cái.

"Cút."

Thật xui xẻo.

Cái chân Tôn Trường Vũ vừa bước ra khựng lại, hắn ngước nhìn chồng chồng Phương Hy Niên, trong lòng có chút sợ hãi không rõ lý do, "Tôi, tôi chỉ là…"

Hắn chỉ muốn đợi Miểu Miểu ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!