Chương 13: (Vô Đề)

Trời trên núi sáng sớm hơn một chút.

Nếu Phương Hy Niên dậy sớm hơn một hoặc hai khắc nữa, có lẽ đã có thể nhìn thấy cảnh mặt trời mọc trên núi tuyết. Nhưng mà cậu đã dậy muộn, chỉ có thể cảm thấy cơn gió lạnh như tát, từng cái từng cái giống như một bàn tay tát vào mặt.

Phương Hy Niên rụt cổ lại, đút tay vào túi áo và chui vào lều của Bạc Thiệu Thiên. Thật tình cờ, cậu bắt gặp Chu Nhật Lãng đang khom lưng bước ra, "Thầy Tiểu Phương? Cậu đến…"

Bị đôi mắt phượng hẹp dài của Phương Hy Niên nhìn chằm chằm, lời nói của Chu Nhật Lãng đột nhiên dừng lại một cách khó hiểu, anh ta nhìn xung quanh bốn phía rồi cười xòa: "Tôi đi tìm Viên Viên. Ừm… chúng tôi sẽ nói chuyện một lát."

"Hai người cũng nói chuyện đi."

Cuối cùng anh ta còn bổ sung thêm một câu: "Tổng giám đốc Bạc vừa trở về không lâu. Hình như cũng có chút bị bệnh…"

Gió tuyết trên núi chưa bao giờ ngớt.

Phương Hy Niên đợi Chu Nhật Lãng đi xa, hít hít mũi rồi cũng khom lưng chui vào. Bạc Thiệu Thiên đang nằm cuộn tròn trong túi ngủ, hai hàng lông mày sắc như kiếm hôn chặt lấy nhau, không rõ là đang ngủ hay chưa.

Nhưng người này ở nhà cũng như thế. Cứ có chuyện hoặc không có chuyện gì, anh cũng thích nhíu mày.

Khiến Phương Hy Niên muốn đến vuốt phẳng nó ra.

Phương Hy Niên quả thực đã làm như vậy.

Nhưng ngay khi bàn tay vừa chạm vào trán người này, cậu phát hiện nhiệt độ cơ thể Bạc Thiệu Thiên cao đến bỏng tay.

Cú chạm này của cậu khiến mí mắt Bạc Thiệu Thiên chậm rãi mở ra, đôi mắt chưa kịp lấy lại tiêu cự cứ thế nhìn thẳng vào Phương Hy Niên.

Trong chiếc lều nhỏ hẹp, nhất thời yên lặng chỉ còn lại tiếng thở của hai người.

"Anh… cái gì đó."

Phương Hy Niên sờ sờ mũi, trong lòng có chút chột dạ khó hiểu, "Bị cảm rồi à."

Bạc Thiệu Thiên cười, nhìn Phương Hy Niên một chút: "Đúng vậy."

Rồi bổ sung: "Thật đáng thương."

Phương Hy Niên: "…"

Giọng nói thì thều thào khàn khàn.

Nhưng nghe sao cứ thảo mai thế nhỉ.

Khẽ hít một hơi, Phương Hy Niên tiến lên kéo túi ngủ ra khỏi người anh, "Không biết giờ anh bao nhiêu độ rồi… Thế này đi, tôi sẽ nói với PD một tiếng, chúng ta đừng ghi hình nữa. Tôi đưa anh xuống núi đến bệnh viện."

"Không đi." Bạc Thiệu Thiên từ chối thẳng thừng.

"Tại sao?" Hôm qua người này chẳng phải còn muốn kéo mình xuống núi sao?

"Không vì sao cả. Không muốn bị xem là chồng đã khuất."

"…"

Vẫn còn tâm trạng đùa cợt.

Xem ra cũng không có chuyện gì lớn.

Chỉ là xấp xỉ bốn mươi độ thôi mà.

"… Không đi thì thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!