Đông chí.
Khi Phương Hy Niên và Bạc Thiệu Thiên bước ra sau khi nhận giấy chứng nhận ly hôn, một cơn gió lạnh tạt thẳng vào mặt, như một cái tát lớn, cậu lạnh đến mức rụt cổ vào chiếc khăn quàng cổ trắng muốt, cậu vô tình nhớ lại hình như cái ngày bọn họ đến đăng ký kết hôn cũng là một ngày đông như thế này.
Tuyết bay đầy trời, cô gái nhỏ đến đăng ký kết hôn khoác tay người yêu, cười khúc khích nũng nịu nói: "Kiếp này nếu có thể cùng nhau đội tuyết, thì coi như cũng đã được bạc đầu bên nhau."
Lúc đó, Bạc Thiệu Thiên quay đầu lại nhìn cậu.
Cậu chỉ cảm thấy buồn cười, bọn họ đâu phải là cặp đôi nhỏ yêu nhau thắm thiết gì, lại còn bạc đầu, cứ sống tạm bợ qua ngày là được rồi.
Chỉ là, vì đối phương đã nhìn qua, nên cậu cũng phải có chút phản ứng, thế là nhướng mày, làm bộ làm tịch gọi một tiếng: "Anh khỏe không —"
Đây là câu thoại kinh điển trong phim [Thư Tình].
Bạc Thiệu Thiên cười, cũng giả vờ đáp lại cậu: "Tôi rất khỏe."
…
Tuyết phủ trắng trời đã gột rửa cả thành phố Dung trở nên sạch sẽ.
Bạc Thiệu Thiên phảng phất nhận thấy Phương Hy Niên đang lạnh, vô cùng lịch thiệp cởi áo khoác ra định khoác lên cho Phương Hy Niên.
Thế nhưng Phương Hy Niên lại rụt người sang một bên, tránh đi.
Cậu nghĩ bụng, ly hôn rồi, anh định làm thân với ai cơ chứ.
Ngoài mặt lại cười hì hì nói: "Anh chồng cũ, tôi không lạnh. Anh lo cho bản thân mình là được rồi."
Bạc Thiệu Thiên cũng cười, cười rồi dang tay ra, vừa cười vừa mặc chiếc áo khoác đó vào, "Được thôi."
"Phương Hy Niên, có việc gì cần cứ liên lạc với tôi."
Phương Hy Niên vẫn giữ dáng vẻ không đứng đắn đó, cười híp mắt gật đầu, sau khi nhìn anh đi về phía chiếc Maybach, bỗng nhiên lại mở lời: "Bạc Thiệu Thiên, tôi trước giờ thích cắt đứt sạch sẽ. Không thích dây dưa, nhùng nhằng."
"Chia tay là chia tay, sau này đừng liên lạc nữa."
Nói rồi, Phương Hy Niên đưa tay đã lạnh cóng đỏ ửng từ trong túi ra, dứt khoát lấy điện thoại xóa số Bạc Thiệu Thiên, xong xuôi còn vẫy tay với anh: "Xóa rồi nhé."
Bạc Thiệu Thiên đã đi đến cửa xe chuẩn bị bước vào, nghe vậy, cả cơ thể khựng lại, nhưng chỉ một thoáng sau, anh lại quay đầu lại, cười nhàn nhạt kèm theo chút bất lực.
"Được."
Anh cũng nhớ xóa đi nhé.
Trời quá lạnh, lạnh đến mức anh không mở miệng ra được.
Phương Hy Niên l**m l**m hàm răng sau, cuối cùng vẫn không thể đem câu đó nói ra.
**
Sau khi Bạc Thiệu Thiên rời đi, Phương Hy Niên cũng định gọi xe rời đi.
Ban đầu cậu muốn về thẳng nhà, chui vào trong chăn ngủ một giấc say sưa, nhưng sau khi bốn chữ "Hòa Hân Gia Viên" cuộn tròn trong cuống họng, cậu lại như nhớ ra điều gì đó, rũ mắt xuống cười cười tự giễu.
Ly hôn rồi, lấy đâu ra cái gọi là nhà nữa.
Cậu lại không có cha mẹ, ngày Đông chí này cũng chẳng được ăn sủi cảo.
Suy đi tính lại, cậu vẫn gọi điện cho cô hai của mình. Cô hai của cậu tốt, cô hai thương cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!