Nhạc Nịnh nghe xong, khóe miệng khẽ nhếch thành một vòng cung nhỏ.
—— Có người.
Ai mà có vinh dự lớn vậy chứ.
Ngược lại là Tạ Vi, bị đáp án này làm cho sặc một chút.
Nhưng Nhạc Lạc lại chẳng hiểu gì cả, vẫn ngây ngốc như thường: "Anh Chu chỉ vì câu nói này mà vào trường cảnh sát ạ, ban đầu anh định thi trường nào?"
Tạ Vi định ngăn cản, nhưng không kịp.
Ánh mắt Chu Nhiên dừng trên người Nhạc Nịnh một lát, người bên cạnh không có bất kỳ phản ứng nào, anh dừng một giây, lời ít ý nhiều nói: "Ban đầu phân vân giữa bộ đội và cảnh sát."
Nói như vậy, mọi người nháy mắt liền hiểu ra.
Câu nói của "có người" kia, chỉ là giúp Chu Nhiên đưa ra quyết định nhanh hơn mà thôi.
Nhạc Nịnh toàn bộ quá trình không nói chuyện, chỉ yên lặng ăn cơm ăn cá hầm dưa chua… , thật sự khá là ngon.
Đến lúc sau, chủ đề lại được chuyển đi.
Mãi đến khi ăn xong bữa tối, Nhạc Nịnh giành thanh toán hóa đơn trước mặt hai người kia.
Chu Nhiên lặng lẽ nhìn cô một cái.
Tạ Vi bất đắc dĩ: "Chị Nhạc Nịnh, không cần phải gấp như vậy đâu."
Nhạc Nịnh cười khẽ một tiếng, khẽ nói: "Bữa sáng hôm đó là các anh mời, có qua có lại mà."
Cô nói: "Cảm ơn anh đã cho em trai tôi nhiều lời khuyên tốt như vậy." Lời này của cô nói ra, hoàn toàn xem nhẹ Chu Nhiên luôn rồi.
Tạ Vi khó xử.
Anh ta vừa định nói gì đó, bên tai liền truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông: "Cuối tuần nghỉ à?"
Nhạc Lạc gật gật đầu, đôi mắt sáng rực nhìn về phía anh.
Chu Nhiên nhàn nhạt nói: "Nếu thật sự thấy hứng thú, cuối tuần có thể dẫn em đi trải nghiệm một chút, bất kể là trường cảnh sát hay bộ đội, đều không nhẹ nhàng như em tưởng tượng đâu."
"Em biết ạ."
Nhạc Lạc vội vàng đáp ứng: "Anh Chu, đi đâu trải nghiệm ạ?"
Chu Nhiên liếc nhìn người muốn nói lại thôi bên cạnh, rất bình tĩnh lấy điện thoại ra: "Tôi hỏi trước đã, sắp xếp xong sẽ báo em."
Nhạc Lạc nhìn điện thoại, rất là hưng phấn: "Được ạ được ạ, cảm ơn anh Chu."
Lấy điện thoại ra thêm WeChat của Chu Nhiên xong, Nhạc Lạc đột nhiên "A" một tiếng: "Anh Chu, khi nào anh chốt thời gian được ạ?"
Chu Nhiên nhướng mày nhìn cậu.
Nhạc Lạc gãi đầu nói: "Bọn em lớp 12… tối nay điện thoại phải nộp lên rồi, đến thứ sáu nghỉ mới được phát lại, hay là anh Chu thêm WeChat của chị em đi, anh nói với chị ấy là được, chị em sẽ nói lại cho em."
Nhạc Nịnh đột nhiên bị nhắc đến: "???"
Cô trừng lớn mắt, kinh ngạc không thôi nhìn nhóc ngốc hưng phấn bên cạnh.
Nhạc Lạc ơi em có biết mình đang làm gì không!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!