Chương 5: (Vô Đề)

Về đến nhà, Nhạc Nịnh vẫn còn tức không chịu nổi.

Tiếng đóng cửa "rầm" một cái, lại làm Nhạc Lạc giật mình. "Chị, sao vậy?"

"Không có gì." Nhạc Nịnh tức giận nói: "Làm bài tập của em đi."

Nhạc Lạc kéo kéo khóe miệng, vẻ mặt hoài nghi: "… Thật không có việc gì?"

Cậu đã lâu không thấy chị mình tức giận như vậy.

"Thật sự." Nhạc Nịnh nhào lên giường, hung hăng đạp chân vào không trung mấy cái, mới cảm thấy đỡ tức hơn không ít.

Chết tiệt.

Cẩu nam nhân. Cố ý đúng không.

Nhạc Nịnh nhắm mắt lại, trước mắt không thể hiểu được mà hiện lên cảnh tượng ở quán bar.

Lúc cô hét lên câu nói kia, mọi người đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô.

Chu Nhiên dường như cũng không ngờ tới, kinh ngạc trong giây lát rồi nghiêng đầu nhìn về phía cô, vào khoảnh khắc ấy, Nhạc Nịnh như còn cảm nhận được sự căng thẳng của anh.

Giọng anh hơi thấp, thanh âm khàn khàn: "Tôi đền cho em một ly." Nhạc Nịnh xị mặt không lên tiếng.

Chu Nhiên đứng dậy rời đi, chỉ lát sau, anh liền bưng một ly rượu mới tới, đưa cho cô.

Nhạc Nịnh ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt người đàn ông sâu thẳm, cứ thế nhìn cô chằm chằm.

Cô run rẩy hai giây, nhận lấy đặt sang một bên. Nhưng cuối cùng, Nhạc Nịnh không uống.

Ai thích uống thì uống!

Mãi đến lúc tan tiệc, ly rượu kia vẫn đặt trên bàn, không ai động đến. Nghĩ vậy, Nhạc Nịnh lẩm bẩm: "Đáng đời."

Trong xe, Chu Nhiên đã uống chút rượu, tài xế của Lục Gia Tu đến đưa người về trước.

Vừa lên xe, Lục Gia Tu liền quay đầu nhìn về phía anh.

Ban đầu, Chu Nhiên không định để ý.

Anh nhắm mắt dựa vào cửa sổ xe nghỉ ngơi, hoàn toàn không cảm nhận được ánh mắt bên cạnh.

Lục Gia Tu lại không có được sự kiên nhẫn tốt như Chu Nhiên, anh ta ho một tiếng, buồn cười hỏi: "Cậu cố ý à?"

"Cái gì?"

Chu Nhiên thờ ơ nói.

Lục Gia Tu "Xì" một tiếng, nhướng mày: "Cậu nói xem là cái gì." Chu Nhiên vẫn không nói chuyện.

Lục Gia Tu cười một tiếng, "Tối nay nếu cậu không cố ý, tôi vặn đầu xuống cho cậu đá bóng luôn."

Chu Nhiên dừng lại, thong thả ung dung nói: "Tôi không thiếu quả bóng này."

Lục Gia Tu: "…"

Im lặng một lát, Lục Gia Tu lắm lời không thể không tiếp tục gánh vác trọng trách dò hỏi.

"Có phải ngay từ đầu cậu đã biết Nhạc Nịnh ở đó không?" Chu Nhiên mặt không biểu cảm nhìn anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!