Nếu không có cuộc điện thoại sau đó, Nhạc Nịnh nghĩ, có lẽ cô và Chu Nhiên đã có bước phát triển xa hơn rồi.
Cô l**m môi dưới, suy nghĩ bay xa. Đêm qua trong phòng yên tĩnh ấy, lúc cô bắt đầu chủ động hôn lên, phản ứng của Chu Nhiên không lớn lắm, nhưng dần dần, cánh tay ôm eo cô càng siết chặt, như thể muốn hòa tan cô vào cơ thể, vào máu thịt của anh.
Cô chủ động trêu chọc, nhưng đến lúc sau không thở nổi, Nhạc Nịnh có chút hối hận. Cô không ngờ phản ứng của Chu Nhiên lại lớn đến vậy.
Hai người hôn nhau quyến luyến không rời, thực sự giống như muốn bù đắp lại tất cả những gì đã bỏ lỡ trước đây. Anh m*t lấy cánh môi cô, hôn
một cách đầy gợi tình. Nhạc Nịnh nghe rõ ràng tiếng tim mình đập thình thịch lúc đó.
Nhưng dường như ngoài hôn ra, Chu Nhiên vẫn chưa có hành động nào tiến xa hơn. Cô "ưm ưm" mấy tiếng, vừa định nói gì đó, Chu Nhiên liền tấn công dồn dập, tay dần dần di chuyển ra phía sau.
Lúc đó Nhạc Nịnh còn có tâm trí nghĩ, nếu Chu Nhiên đề nghị điều gì đó, cô nên đồng ý hay không đồng ý. Còn chưa nghĩ ra câu trả lời, tiếng chuông điện thoại của Chu Nhiên đã vang lên trước, phá vỡ không khí kiều diễm trong nhà.
Giọng anh khàn khàn, ôm Nhạc Nịnh hôn nhẹ: "Xin lỗi."
Hàng mi Nhạc Ninh khẽ run, mặt đỏ bừng chui vào ghế sô pha. Sau đó nữa, khi cuộc điện thoại kết thúc, chút xúc động của hai người dường như cũng tan biến.
Nghĩ vậy, Nhạc Nịnh khe khẽ thở dài.
"Không phải chứ." Nhạc Lạc nhìn cô: "Chị! Sao chị lại thở dài nữa vậy?" c** nh* giọng lầm bầm: "Có phải chị không muốn gặp em không?"
Nhạc Nịnh liếc cậu một cái: "Em nói xem."
Nhạc Lạc: "… Chị đoán xem?" Cậu phỏng đoán nói.
Nhạc Lạc dạo này hơi bận, Nhạc Nịnh giới thiệu cho cậu của cô một giáo viên, chuyên dạy kèm cho Nhạc Lạc. Những ngày cuối tuần vốn hạnh phúc vui vẻ, nháy mắt bị bài tập và đề thi lấp đầy, khổ không tả nổi. Hôm nay hẹn được Nhạc Nịnh, cũng chỉ vì sắp đến Tết Nguyên Đán.
"Chị."
Nhạc Nịnh liếc cậu: "Sao thế."
Nhạc Lạc gục mặt xuống bàn nói: "Chị khó chịu à?" "Khó chịu cái gì?"
"Thì chuyện đó đó."
Nhạc Nịnh cười, lắc đầu: "Giờ thì không khó chịu nữa." "Tại sao?"
"Làm gì có tại sao." Nhạc Nịnh lườm cậu một cái, "Nhóc con hỏi nhiều thế làm gì, ăn no chưa?" Nhạc Nịnh nói: "Ăn no rồi thì đi mua đồ thôi."
"Ồ." Làm chân sai vặt, Nhạc Lạc vẫn rất tích cực.
Hai chị em vừa đi vừa nói chuyện, Nhạc Lạc đột nhiên hỏi: "Chị, chị đón giao thừa thế nào?"
Nhạc Nịnh nhướng mày, nói đùa: "Sao nào, em muốn đón cùng chị à." "Được không ạ?"
Nhạc Nịnh ngẩn ra, theo bản năng muốn từ chối. Nhưng nhìn vẻ mặt hưng phấn của Nhạc Lạc, cô im lặng một lát: "Cũng không phải không thể."
Mắt Nhạc Lạc sáng lên.
Nhạc Nịnh cười nói: "Đến lúc đó rồi nói, các em nghỉ mấy ngày?" "Một ngày."
Nghe vậy, Nhạc Nịnh vui vẻ. "Có một ngày à, cũng chẳng đi đâu được." "Đến nhà chị ăn lẩu."
Nhạc Nịnh: "…" Cô cứng họng, vừa định đồng ý, đột nhiên muộn màng nhận ra. Nhà cô… giờ cô còn không ở nhà mình nữa.
Nháy mắt, Nhạc Nịnh đau đầu. "Nhạc Lạc."
"Chị nói đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!