"Tiện cái gì cơ?" Nhạc Nịnh hỏi lại theo phản xạ.
Chu Nhiên cười trầm thấp, âm thanh xuyên qua dòng điện truyền đến, tê tê dại dại. Anh ẩn ý đầy mình, nói với Nhạc Nịnh: "Em đến là biết."
Nhạc Nịnh: "…"
Cô cứng họng, ánh mắt mơ hồ liếc nhìn Nguyễn Thu. Nguyễn Thu đáp lại bằng một ánh mắt nghi vấn.
Cúp điện thoại, Nguyễn Thu hỏi: "Vừa rồi sao cậu nhìn tớ thế?"
Nhạc Nịnh cũng không ngờ Chu Nhiên lại mặt dày như vậy, cô sờ vành tai đang nóng lên: "… Chu Nhiên bảo cậu tiện đường đón anh ấy luôn."
"Ý gì?"
Nhạc Nịnh hắng giọng, chột dạ nói: "Chính là… hôm nay cậu làm tài xế một ngày xem sao?"
Nguyễn Thu: "…"
Lên xe, Nguyễn Thu bắt đầu than thở với Nhạc Nịnh. "Tớ không ngờ đàn anh Chu lại là loại người này! Bắt tớ làm tài xế, để hai người ở đằng sau tình tứ phải không?"
Nhạc Nịnh: "… Hình như là vậy?"
Nguyễn Thu: "Hai người cứ bắt nạt đám FA đi."
Nhạc Nịnh: "Tớ có thể giới thiệu đối tượng cho cậu mà."
Nguyễn Thu lườm cô một cái: "Không cần, cảm ơn." Cô nàng dỗi rồi.
Nhạc Nịnh ngồi bên cạnh cười tủm tỉm, chống cằm cong môi, nói thật, cô cũng thấy Chu Nhiên hơi quá đáng. Lát nữa nhất định phải "dạy dỗ" anh một trận mới được.
Nguyễn Thu ca cẩm Chu Nhiên suốt đường, đến chỗ Chu Nhiên đang đợi, cô nàng lập tức thu lại hết những lời vừa nói trên đường, thái độ cực tốt gọi một tiếng: "Đàn anh Chu."
Chu Nhiên gật đầu, liếc nhìn người ngồi ghế phụ lái cười cười: "Muốn ngồi chỗ nào?"
Nhạc Nịnh: "…?"
"Không đổi."
Chu Nhiên gật đầu, nhìn về phía Nguyễn Thu: "Vất vả rồi." "Không không không… không vất vả."
Chu Nhiên mỉm cười: "Đi thôi, nhà Kỷ Nhiên cách đây rất gần."
Cả hai cô gái đều sững sờ. Một lát sau Nhạc Nịnh mới hiểu ra ý của Chu Nhiên, anh bảo Nguyễn Thu lái xe qua đây, không phải thật sự muốn đưa đón, mà là con đường này vốn dĩ là đường phải đi qua để đến nhà Kỷ Nhiên.
Nhạc Nịnh và Nguyễn Thu nhìn nhau, Nguyễn Thu nhìn chiếc xe dẫn đường phía trước, không nhịn được lẩm bẩm: "Đàn anh Chu… kín đáo ghê vậy?"
Nhạc Nịnh: "Sao lại nói thế?"
Nguyễn Thu: "Tuy là đường phải đi qua, nhưng cũng không cần thiết phải đợi chúng ta chứ, gửi địa chỉ là tớ đến được mà."
Nhạc Nịnh: "…" Nghĩ ngợi, Nguyễn Thu quay đầu nhìn cô: "Có phải anh ấy không yên tâm lắm khi cậu ở trên xe tớ không?"
Nghe vậy, Nhạc Nịnh lập tức tròn mắt: "Sao có thể, không đến mức đó đâu." Cô bật cười nói: "Chắc là vì chuyện của Khâu Vĩ nên anh ấy không yên tâm?"
Nguyễn Thu im lặng một lát, gật đầu: "Có khả năng."
"Ừm." Không phải có khả năng, mà chắc chắn là như vậy. Nhạc Nịnh nghĩ đến những tin nhắn nhận được trong điện thoại cả buổi sáng, Chu Nhiên về cơ bản nửa tiếng lại gửi cho cô một tin, tóm lại là không bao giờ quá một tiếng. Ban đầu cô không thấy kỳ lạ, giờ nghĩ lại, mơ hồ thấy có điểm không đúng. Hai người tuy mới yêu, nhưng trước đó cũng ở chung một thời gian, Chu Nhiên không phải kiểu người dính lấy bạn gái.
Ngược lại, anh rất kín đáo, tuy bụng dạ đầy ý đồ xấu, nhưng tuyệt đối không phải kiểu thể hiện ra ngoài, sẽ không để ai nhìn thấu dễ dàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!