Chương 47: (Vô Đề)

Hai người cứ thế hôn nhau ở cửa không biết bao lâu, mãi đến khi Nhạc Nịnh cảm thấy mình sắp ngạt thở đến nơi thì Chu Nhiên mới chịu buông cô ra.

Trong phòng không bật đèn, hơi thở của cả hai quấn quýt lấy nhau, tiếng th* d*c nghe đặc biệt rõ ràng. Nhạc Nịnh cảm thấy cả người mình nóng ran, môi cũng hơi đau rát, là do bị Chu Nhiên cắn.

Hàng mi cô run rẩy, cô gục đầu lên vai Chu Nhiên, lắng nghe nhịp thở của anh. Tiếng thở của đàn ông vừa trầm lại vừa gấp gáp, trong đêm tối càng thêm phần quyến rũ.

Nhạc Nịnh theo bản năng mím môi, nhưng vừa mím xong lại không dám động đậy nữa. Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, Nhạc Nịnh chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi. Quá… quá nóng bỏng rồi.

Trong phòng yên tĩnh lạ thường, yên tĩnh đến mức một tiếng động nhỏ cũng có thể nghe thấy. Cô thậm chí còn cảm nhận được cơ thể Chu Nhiên đang nóng lên, nóng hổi, làm cô cũng thấy bỏng rát.

Yên lặng một lúc lâu, Nhạc Nịnh đưa tay chọc chọc vào má Chu Nhiên. Chu Nhiên nghiêng mắt, bắt lấy tay cô mân mê: "Sao thế?"

"Em khát."

Nghe vậy, Chu Nhiên bật cười trầm thấp, giọng điệu có chút không đứng đắn hỏi: "Hửm?"

"Em nói em khát." Ban đầu Nhạc Nịnh không hiểu ý anh: "Cả buổi chiều em chưa uống nước."

Chu Nhiên cười thành tiếng, bật đèn trong phòng lên, tay đặt lên vai cô, cong môi rất rõ ràng: "Khát?"

Nhạc Nịnh ngẩn người vài giây, rồi đột nhiên hiểu ra ý anh.

Mặt cô đỏ bừng, theo bản năng đá nhẹ vào người Chu Nhiên: "Đồ lưu manh."

Chu Nhiên bắt lấy chân cô, cười bất đắc dĩ: "Anh lưu manh chỗ nào?" "Tự anh biết."

"Anh không thể đùa với bạn gái mình sao?"

Nhạc Nịnh định phản bác "Không thể", nhưng sự chú ý lại dừng lại ở ba chữ "bạn gái" mà anh nói.

Ba chữ "bạn gái" này, rõ ràng chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi được người khác gọi, lại cảm thấy rất êm tai. Ba chữ ghép lại với nhau mang một ý nghĩa khác.

Nhạc Nịnh cố nén khóe miệng đang muốn cong lên, ngạo kiều nói: "… Ừm, vậy bây giờ anh đi rót nước cho bạn gái anh đi."

Chu Nhiên gật đầu, nhướng mày: "Được."

Uống nước xong, hai người đột nhiên lại im lặng. Nhạc Nịnh liếc nhìn người bên cạnh, đảo mắt, Chu Nhiên bỗng cúi đầu nhìn cô nói: "Đợi anh một lát."

"A?"

"Anh gọi điện cho mẹ."

"… Ồ."

Nhạc Nịnh nhìn Chu Nhiên gọi điện cho mẹ Chu, bèn ngồi xuống ghế sô pha nghỉ ngơi. Thần kinh căng thẳng suốt một hai ngày nay, lúc này thực sự rất muốn thả lỏng.

Cô đang miên man suy nghĩ thì điện thoại đột nhiên rung lên. Nhạc Nịnh cúi đầu nhìn, là tin nhắn của Nguyễn Thu và mọi người gửi tới.

Nguyễn Thu Thu: [Nhạc Nịnh!! Hung thủ là Khâu Vĩ??!] Quý Sơ Sơ: [????]

Nguyễn Thu Thu: [Trong group lớp nói có bạn học có người thân làm ở cục cảnh sát, bảo vụ án giết người đã phá rồi, hung thủ bắt được rồi phải không?]

Nhạc Nịnh Chanh: [Ừm, nhưng cậu ta không phải hung thủ.] Nhạc Nịnh Chanh: [Là đồng phạm.]

Nguyễn Thu Thu: [Trời đất ơi! Ghê quá đi, bọn mình còn từng gặp cậu ta nữa, giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ.]

Quý Sơ Sơ: [??? Không lẽ là vì yêu mà sinh hận hả.] Nguyễn Thu Thu: [Yêu cái gì?]

Quý Sơ Sơ: [Nhạc Nịnh đó.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!