Hai người đối mắt nhìn nhau, Nhạc Nịnh cúi đầu nhìn lại trang phục của mình, mặt lập tức nóng bừng.
Không đợi Chu Nhiên phản ứng, Nhạc Nịnh vừa chạy biến ra ngoài vừa ném lại một câu: "Em ngủ đây."
Nhìn cánh cửa phòng bị đóng sầm lại, Chu Nhiên bất đắc dĩ lại buồn cười mà day day mi tâm.
Ai, vẫn còn khó.
Nhạc Nịnh thật sự nói ngủ là ngủ, mặc dù cuối cùng cũng trằn trọc hồi lâu mới chìm vào giấc ngủ.
Nhưng tóm lại là đã ngủ được.
Lúc cô tỉnh lại, trời đã không còn sớm.
Cô quay đầu nhìn đồng hồ, nhanh chóng bò dậy mở cửa.
Cửa vừa mở ra, thấy ngay người đàn ông đang bận rộn trong bếp.
Chu Nhiên còn mặc đồ ở nhà, trông bớt đi vài phần sắc bén so với thường ngày, thêm mấy phần dịu dàng.
Nhạc Nịnh đang nhìn chăm chú, Chu Nhiên đột nhiên quay đầu lại. Cô chột dạ hai giây, khẽ hỏi: "Sáng nay ăn gì vậy? Anh hạ sốt chưa?" Chu Nhiên "Ừ" một tiếng, "Hết sốt rồi."
"Chắc chắn không?"
Chu Nhiên bật cười, liếc nhìn cô một cái hỏi: "Hay là tới đo thử xem?" Nhạc Nịnh ngẩn ra, bĩu môi nói: "Anh đừng tưởng em không dám." Chu Nhiên nhướng mày nhìn cô.
Lập tức, Nhạc Nịnh thật sự có chút đâm lao phải theo lao. Cô mím môi, đi về phía Chu Nhiên.
Hai người một cao một thấp, Nhạc Nịnh thực ra cũng khá cao, cao 1m70, nhưng mỗi lần so với Chu Nhiên, cô lại cảm thấy mình quá yếu ớt.
Đứng trước mặt Chu Nhiên… trông vừa lùn vừa gầy. Thỉnh thoảng đối diện, đều phải ngẩng đầu lên.
Nghĩ vậy, cô hỏi: "Anh cao bao nhiêu?" Chu Nhiên: "… Em không biết?"
Nhạc Nịnh: "Không biết."
Nhạc Nịnh cười khẽ, mắt cong cong hỏi: "Sao em lại biết được chứ." Chu Nhiên nghẹn lời.
Anh đưa tay, vỗ nhẹ đầu Nhạc Nịnh nói: "Thật sự không biết?"
Nhạc Nịnh hừ một tiếng, đưa tay nhanh chóng chạm vào trán Chu Nhiên.
Không đợi Chu Nhiên phản ứng, Nhạc Nịnh liền lẩm bẩm: "Ừm, đo xong rồi, không sốt."
Chu Nhiên: "…"
Anh không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Trong mắt anh mang theo vẻ cười như không cười, ý tứ không rõ ràng mà nhìn chằm chằm Nhạc Nịnh một lúc, rồi đuổi cô ra khỏi bếp.
"Ra ngoài đợi đi." "Được."
Chẳng mấy chốc, bữa sáng đã xong.
Nhạc Nịnh vừa ăn vừa trò chuyện với Chu Nhiên. "Hôm nay anh định đến nhà cô giáo Kỷ ạ?"
Chu Nhiên gật đầu: "Anh luôn cảm thấy có điểm gì đó không ổn."
Mắt Nhạc Nịnh sáng lên, nhìn về phía anh: "Vậy anh có thể dẫn em theo không? Em đảm bảo không gây rắc rối cho anh đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!