Chương 40: (Vô Đề)

Mọi suy nghĩ của Nhạc Nịnh dường như bị người trước mặt cuốn đi mất rồi.

Lúc Chu Nhiên cúi xuống. Ban đầu, thực ra anh vẫn còn chừa lại một đường lui, có lẽ là cho cô thời gian để đẩy anh ra, hoặc vì lý do nào khác.

Hôn một lúc, Nhạc Nịnh bất giác nức nở khe khẽ, và ngay giây tiếp theo, Chu Nhiên đã tách môi cô ra, tiến vào sâu hơn.

Cơ thể cô run lên, một cảm giác khó tả dâng tràn.

Giống như… giống hệt như trong cuốn tiểu thuyết Nguyễn Thu đưa cho cô vậy, tê dại, nhưng lại khiến người ta tham luyến.

Sự mạnh mẽ của đàn ông vào những lúc thế này hoàn toàn không hề nể nang, thế tấn công mãnh liệt, khác hẳn với thái độ "nước ấm nấu ếch" mà anh đã đối xử với Nhạc Nịnh suốt thời gian qua.

Đầu óc Nhạc Nịnh như ngừng hoạt động trong tức khắc, ngoan ngoãn bị người trước mặt dẫn dắt "chạy".

Nụ hôn của anh chẳng hề khách sáo chút nào, ít nhất Nhạc Nịnh nghĩ vậy.

Ban đầu chỉ là lướt qua, nhưng sau đó… Nhạc Nịnh có cảm giác đêm nay mình có thể trở thành người đầu tiên chết vì thiếu oxy, vì bị hôn.

Lông mi cô run rẩy, cô đẩy nhẹ người đàn ông trước mặt.

Chu Nhiên nới lỏng một chút, cho cô không gian để th* d*c.

Hơi thở hai người quyện vào nhau. Anh lùi ra, nhưng không dừng lại hẳn.

Chu Nhiên hôn lên khóe môi cô, dịu dàng đến cực điểm, đầu lưỡi lướt qua cánh môi cô, từng chút, từng chút một, rồi lại ngậm lấy môi cô.

Lần này, anh dịu dàng hơn lúc nãy rất nhiều.

Tim Nhạc Nịnh đập thình thịch theo từng động tác của anh, hoàn toàn mất kiểm soát, như thể mọi thứ lập tức trở nên hỗn loạn.

Một lúc lâu sau.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở của hai người. Chu Nhiên nhìn người trong lòng, mặt và cổ đều đỏ ửng, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên đôi môi bị hôn đến mức đỏ mọng quyến rũ của cô.

Yết hầu anh khẽ trượt xuống.

Cảm nhận được ánh mắt của Chu Nhiên, Nhạc Nịnh cắn chặt môi, đôi mắt ươn ướt lườm anh một cái.

Không khí ái muội tràn ngập khắp căn phòng.

Chu Nhiên đưa tay chạm nhẹ vào má cô, lông mi Nhạc Nịnh run lên: "Nhạc Nịnh."

Nhạc Nịnh không đáp, nhắm chặt mắt không muốn nhìn anh.

Chu Nhiên cúi đầu, đặt một nụ hôn lên mi mắt cô, giọng nói khàn đặc: "Không nhịn được."

Lồng ngực Nhạc Nịnh run lên, cảm nhận bờ môi ấm áp của anh dừng trên mí mắt mình.

Chu Nhiên vừa định mở miệng nói tiếp thì điện thoại đặt bên ngoài reo vang.

Cả hai đều sững sờ. Nhạc Nịnh dùng một tay đẩy anh ra, thở gấp nói: "Điện thoại của anh kìa."

Chu Nhiên cũng biết cuộc gọi vào giờ này không thể bỏ lỡ, anh thấp giọng nói: "Xin lỗi."

Anh bước nhanh ra phòng khách. "Alo."

Đầu dây bên kia là giọng Tạ Vi: "Đội trưởng Chu, Đại học C có vụ án mới."

Bàn tay cầm điện thoại của Chu Nhiên siết chặt, giọng nói khản đặc: "Tôi đến ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!