Hai ánh mắt va chạm vào nhau, tia lửa bắn tứ tung.
Nhạc Nịnh nhìn ánh mắt Chu Nhiên không hề né tránh, cứ mặc cho anh đánh giá.
Nhạc Nịnh sinh ra đã đẹp, đuôi mắt nhếch lên, một đôi mắt hạnh dù là đang trừng người cũng rất động lòng người.
Bỗng dưng, cô giả vờ mỉm cười hỏi: "Lời này của anh cảnh sát… nói ra có phải hơi oan uổng không ạ?"
Chu Nhiên ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, hồi lâu sau mới cười.
Anh nghiêng nghiêng đầu, thản nhiên như mây gió hỏi: "Em quen tôi sao?"
Nhạc Nịnh: "…"
Nụ cười trên mặt cô cứng đờ, rất muốn chất vấn người trước mặt một tiếng —— giả vờ cái gì mà giả vờ, chẳng lẽ anh không quen em sao.
Nội tâm cô diễn một vở kịch lớn, nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh.
Nhạc Nịnh giả vờ ngẩng đầu mỉm cười: "Đương nhiên, cảnh sát Chu danh tiếng lẫy lừng, buổi sáng mới gặp qua, sao lại không quen biết được chứ."
Nói xong, cô cố ý đánh trống lảng: "Cảnh sát Chu có chuyện gì đến tìm tôi à?"
Chu Nhiên hơi cụp mắt, ánh mắt dừng trên người cô.
"Không có."
Nhạc Nịnh gật đầu: "Vậy thì tốt rồi, tôi còn tưởng mình phạm phải chuyện gì cơ."
Cô nở nụ cười nghề nghiệp: "Nếu không có việc gì, vậy tôi đi trước nhé, chúc cảnh sát Chu kiểm tra quán bar vui vẻ."
Chu Nhiên: "…"
Nhạc Nịnh ban đầu vẫn đi theo nhịp bước bình thường, đi được một lúc, càng đi càng nhanh, phảng phất như có ai đang đuổi theo mình phía sau vậy.
Chu Nhiên nhìn chằm chằm một lúc, đến khi bóng dáng kia biến mất khỏi tầm mắt mới thu hồi ánh mắt.
"Chu Nhiên."
Chu Nhiên liếc mắt, nhìn về phía người vừa tới.
Lục Gia Tu nhíu mày, theo bản năng nhìn theo hướng anh vừa nhìn: "Nhìn cái gì đấy?"
Giọng Chu Nhiên lạnh nhạt: "Không có gì."
Lục Gia Tu nghẹn lại, chỉ vào mặt anh không thể tin nổi hỏi: "Không nhìn cái gì?"
"Ừm."
Chu Nhiên ngồi thẳng dậy, hai tay đút túi, nhàn nhạt nói: "Đi thôi." Lúc đi lên phòng riêng trên lầu, Lục Gia Tu vẫn không quên lải nhải. "Sao tôi cứ cảm giác biểu cảm vừa rồi của cậu không đúng lắm nhỉ?" Chu Nhiên không phản ứng.
Lục Gia Tu lải nhải một lúc, cảm thấy nhàm chán, cũng không nói nữa.
Trở lại phòng riêng, Hồ Dật không có ở đó, chỉ có Thẩm Nam đang nghỉ phép nhắm hờ mắt ngồi bên trong.
Tối nay bốn anh em họ tụ tập, vốn dĩ Chu Nhiên mới từ cục cảnh sát về, hai ngày một đêm không ngủ, định về nhà nghỉ ngơi một lát, nhưng không từ chối được vì Thẩm Nam cũng tới.
Anh và Thẩm Nam, một người làm cảnh sát, một người ở bộ đội, thường ngày không gặp được mặt nhau.
"Hồ Dật đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!