Chương 38: (Vô Đề)

Đường Quang Viễn tỉnh lại, còn quay sang an ủi Nhạc Nịnh mấy câu. Nhưng Nhạc Nịnh đang giận dỗi, cũng chẳng thèm đáp lại ông.

Nguyễn Thu đứng cạnh cười nói: "Chú ơi, Nịnh Nịnh lo cho chú đấy ạ."

Đường Quang Viễn gật gù: "Chú biết mà, con bé này ngoài cứng trong mềm thôi."

Nhạc Nịnh: "…Con không có."

Nguyễn Thu nhếch môi, liếc cô nàng: "Chẳng biết hôm qua ai cuống đến nỗi vấp té nữa cơ."

Tay đang cầm dao gọt hoa quả của Nhạc Nịnh khựng lại, cô kinh ngạc nhìn bạn mình: "…Cả chuyện này cậu cũng biết à?"

Nguyễn Thu chớp mắt, gật đầu: "Ừa."

Cô nàng liếc nhìn Đường Quang Viễn, nói tránh đi: "Tớ nghe người ta nói thôi."

Đường Quang Viễn giật mình, sốt sắng nhìn Nhạc Nịnh: "Sao thế con, có bị ngã đau không?"

"Không có." Nhạc Nịnh bình tĩnh đưa đĩa trái cây trong tay cho ông: "Ba ăn chút hoa quả đi."

Đường Quang Viễn: "…"

Trong phòng bệnh, Đường Quang Viễn và Nguyễn Thu đang nói chuyện phiếm.

Nhạc Nịnh nhìn chằm chằm điện thoại một lúc rồi gửi tin nhắn cho Chu Nhiên.

Nhạc Nịnh: [ Tôi tỉnh rồi. ]

Chu Nhiên trả lời rất nhanh: [ Ăn sáng chưa? ]

Nhạc Nịnh: [ Rồi, còn anh? ]

Chu Nhiên: [ Anh ăn rồi. ]

Cô nhìn đoạn hội thoại nhạt nhẽo của hai người, thật sự… Với cái thái độ không mấy nhiệt tình này của Chu Nhiên, cũng chỉ có cô mới chịu "bật đèn xanh" cho anh theo đuổi.

Nhạc Nịnh bĩu môi, vừa định kiếm chuyện gì đó để nói thì Chu Nhiên lại gửi một tin nhắn tới.

Chu Nhiên: [ Trưa nay em định đặt cơm hộp hay muốn ăn gì khác? ]

Nhạc Nịnh ngẩn ra: [ Em định gọi cơm ở căng tin mang đến. ]

Thật ra ở nhà có dì giúp việc nấu cơm, nhưng giờ Nhạc Nịnh lười gọi điện về nhà nên đành thôi.

Nếu cô nhớ không nhầm thì dì giúp việc đó còn là do Chu Minh Diễm tìm cho.

Nghĩ vậy, Nhạc Nịnh mím môi, ánh mắt thâm thúy liếc sang ba mình. Đường Quang Viễn ngơ ngác: "Nịnh Nịnh, sao thế con?"

"Không có gì ạ." Nhạc Nịnh bình tĩnh thu lại ánh mắt: "Con đang nghĩ linh tinh thôi."

Cô dừng lại, nhìn Đường Quang Viễn: "Hôm qua sao ba lại đột nhiên tăng huyết áp thế?"

Đường Quang Viễn ho khan, hơi ngượng ngùng nói: "Chú Triệu của con không kể cho con nghe à?"

"Có nói qua loa." Nhạc Nịnh lạnh nhạt đáp: "Con vẫn muốn nghe chính miệng ba kể."

Nguyễn Thu thấy tình hình này, lập tức tìm cớ chuồn.

"Vậy chú với Nịnh Nịnh nói chuyện nhé, cháu ra ngoài mua ít đồ rồi về. Nịnh Nịnh, cậu có cần mua gì không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!